1
Ta bị Nghiêm Đình Dục cưỡng ép bắt vào cung.
Hắn vừa đoạt được hoàng vị, cần phải tru diệt dư đảng tiền triều để dựng lập uy quyền và thế lực.
Thế là lưỡi đao của hắn chĩa thẳng vào sáu tộc Giang Bắc danh vọng, từ Trương, Vương, Triệu lừng lẫy nhất, giết đến Thẩm, Vệ, Trác đã suy bại gần tàn.
Giết đến mức sáu tộc đều dâng ra vô số vàng bạc chỉ mong bảo toàn tính mạng.
Tiếc là Trác thị chúng ta chỉ còn hư danh Giang Bắc lục tộc, thực chất lại không lấy được thứ gì ra.
Thế nên bọn họ chỉ có thể cài đầy trâm hoa trên đầu ta, đẩy ta ra trước mặt Nghiêm Đình Dục.
Nghiêm Đình Dục ngồi trên lưng chiến mã, gương mặt lạnh băng, ánh mắt nghiêng lệ quét qua đám người quỳ rạp dưới đất.
Một tiếng hừ lạnh, trong tiếng run rẩy của quần thần, roi ngựa vung thẳng xuống.
Ta hoảng sợ run bắn, nhắm mắt chờ bị xử trảm nhưng chẳng thấy đau đớn nào.
Chỉ có búi tóc rung khẽ, đóa mẫu đơn rực rỡ trên đầu rơi xuống bùn đất, loang lổ đầy dơ bẩn.
Ta kinh ngạc mở mắt lại nghe một tiếng “Đem đi” của Nghiêm Đình Dục, vận mệnh liền bị định đoạt.
Người người đều nói Nghiêm Đình Dục là bạo quân, sáu tộc Giang Bắc bị hắn tàn sát khổ sở không kể xiết.
Thậm chí khi đến gần hắn, cũng có thể thoáng ngửi được khí huyết tanh nồng lẫn trong sỏi đá, như lưỡi dao bén có thể xé toang tâm phế của người khác.
Ta khiếp sợ vô cùng.
Ngay cả khi nghe hắn đích thân chỉ đích danh ta dâng trà, thân thể ta cũng run lẩy bẩy.
Không một ánh mắt ghen tị nào dõi theo, chỉ có tiếng thở dài tiếc thương.
“Bệ hạ năm đó căm hận lục tộc Giang Bắc đến tận xương tủy…”
“Không biết nàng sẽ chết thế nào trong tay người.”
Lời bàn tán râm ran thiêu đốt lòng ta.
Khi ta bưng trà tiến đến trước mặt Nghiêm Đình Dục, từng câu từng chữ kia dội nặng trong ngực khiến ta không dám ngẩng đầu.
Cho đến khi hắn hỏi: “Ngươi tên gì?”
Ta run run đáp: “Trác Thanh Ngọc.”
【Tên này thật dễ nghe!】
Một thanh âm mang theo niềm vui sướng len lén truyền đến, vang vọng trong tẩm điện tĩnh lặng, chẳng khác gì hư ảo.
“A?”
Ta sững sờ ngẩng đầu, cứ ngỡ mình nghe lầm.
Người đàn ông trước mắt đường hoàng uy nghi, ngồi trên cao, nghiêm lạnh như ngày đầu gặp mặt, trông nào giống kẻ sẽ thốt ra lời như vậy.
“Lên đây.”
Giọng nói như hàn thiết ngân vang, khiến lòng ta hơi ổn định, chỉ cảm thấy đó mới là bản sắc thật sự của hắn.
Không ngờ ta lỡ bước, chao đảo một cái.
Chén trà liền hất thẳng lên người Nghiêm Đình Dục.
Ánh mắt sắc như đao lia tới, dọa ta đến nỗi câu giải thích đã chuẩn bị cũng quên sạch.
【Cố ý hất đổ?】
Ta vừa định mở miệng phủ nhận.
Thanh âm kia lại vang lên:【Muốn thu hút sự chú ý?】
【Nàng để tâm đến trẫm!】
Hả?
Cái gì thế!
Ta kinh hãi ngẩng lên, lại thấy gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như quỷ thần cũng chẳng muốn nhìn, khóe môi chưa hề động qua.
Nhưng tiếng nói ấy - Chưa từng ngừng lại.
【Nàng đang nhìn trẫm! Nàng để tâm đến trẫm!】
Ta: ……
2
Ta mất nửa nén nhang mới chấp nhận được sự thật bản thân có thể nghe thấy tâm tư của bạo quân.
Tin tốt là ta có thể đoán trước để giữ mạng.
Tin xấu là… bạo quân dường như lại vừa ý ta rồi.
Nghiêm Đình Dục vẫy tay ra hiệu, bảo ta bước tới.
Ta nào dám trái lời, chỉ đành quỳ ngồi trước mặt hắn, để mặc hắn nắm lấy bàn tay ta, nhẹ nhàng xoa vuốt: “Có bị bỏng không?”
Ta lắc đầu.
Nghiêm Đình Dục không đáp, chỉ chậm rãi vuốt ve làn da còn ửng đỏ vì nước trà nóng vừa rồi.
【Hẳn là quản sự trong điện sơ suất, để sót vật gì đó khiến nàng vấp ngã.】
【Được, chém.】
Ta suýt chút nữa thì tắt thở ngay tại chỗ.
Không phải!
“Bệ hạ!”
Ta hoảng hốt ngẩng đầu.
“Hửm?”
Âm điệu biếng nhác vang lên.
“Là thần thiếp vướng phải vạt áo… chứ không phải… ”
【Ồ… thì ra là thợ may sơ ý, làm y phục không vừa.】
【Được, chém.】
Ta: ……
Không phải!
Tên này có bệnh hay sao vậy!
Ta suýt nữa thét chói lói ngay trước mặt hắn.
Nhưng lý trí cuối cùng vẫn thắng: “Thần thiếp chỉ là thấy bệ hạ uy nghiêm quá, trong lòng chợt dấy lên sợ hãi, cho nên mới…”
Nghiêm Đình Dục dừng tay, ngẩng mắt nhìn ta.
Im lặng.
Là sự tĩnh lặng của đêm sâu.
Là cơn gió bén tựa đao cắt.
【Nàng đang nhìn trẫm kỹ lắm.】
【Nàng để tâm đến trẫm!!!】
Các vị gia nhân ơi.
Ai hiểu cho ta đây.
Nơi này quả thực có một vị bạo quân.
Nhưng xem ra đầu óc hắn… dường như có vấn đề rồi!
3
Đêm đó, Nghiêm Đình Dục truyền lệnh cho ta thị tẩm.
A mụi dẫn ta vào tẩm điện tối mịt rồi đóng cửa lại, gương mặt tràn đầy thương hại.
Chỉ còn ta đứng run rẩy trong điện, áo mỏng che thân, bất an không biết phải làm sao.
Cho đến khi ánh nến loé lên từ sâu trong bóng tối, mơ hồ soi rõ dung nhan khắc tạc như ngọc của Nghiêm Đình Dục.
Dù chỉ một nửa khuôn mặt.