1Năm ấy ta bảy tuổi, lần đầu tiên biết dáng vẻ của hận thù trông như thế nào.
Ta bước qua xác người thân, chui từ lỗ chó ra khỏi phủ đệ, hòa vào dòng người rời khỏi Trường An.
Cha mẹ chỉ dạy ta lễ nghĩa, liêm sỉ, lại chưa từng dạy ta phân biệt người tốt kẻ xấu.
Ta bị buôn đi bán lại vài lần.
Chạy trốn, bị bắt, tiếp tục chạy trốn, lại bị bắt….
Ta không biết cách phục tùng, cũng không biết phải lấy lòng ra làm sao, đó là lý do cho từng trận đòn roi không ngừng giáng xuống.
Sau này chỉ vì một viên kẹo mà ta bị độc sư mang khuôn mặt hiền từ giả dối lừa đi.
Hắn đưa ta vào một thôn làng, dùng ta để luyện độc.
Ta bắt đầu căm ghét kẹo ngọt vào chính độ tuổi mà bản thân ta yêu thích nhất.
Những năm ấy quả thực sống không bằng ch-ế-t!
Vì thế mà lần đầu tiên ta học được cách gi-ế-t người. Không đúng, không phải là học được, mà gi-ế-t người chỉ là bản năng sinh tồn mà thôi.
Rồi nạn đói bỗng nhiên ập đến.
Tứ Hoàng tử đến cứu tế. Dân chúng nói hắn không chỉ dịu dàng ôn hòa mà còn yêu dân như con.
Nhưng ngày ấy ta mang theo biết bao hy vọng, dùng đôi bàn tay gầy guộc nắm lấy tà áo của hắn lại trông thấy hắn nhăn mày, vẻ mặt ghét bỏ không thể che giấu.
“Làm càn.” Thanh âm lạnh nhạt vang lên, ta bị cận vệ của hắn hung hăng đá vào mặt khiến thân mình bay xa ba thước.
Ta cảm thấy đầu váng mắt hoa, trên mặt vừa đau vừa nóng rát, dòng chất lỏng ấm nóng dần chảy xuống gương mặt ta.
Yêu dân như con chẳng qua chỉ là trò cười.
Ta lấy ra phấn độc.
“Nàng chỉ là nạn dân!” Bỗng nhiên vang lên giọng của nữ tử với vẻ trách móc.
Một bóng người trắng tinh xuất hiện trước mắt, chiếc khăn mềm mại đặt lên miệng vết thương trên mặt ta.
Nàng là Tống Tử Diên, là vị hôn thê của Tứ Hoàng tử, là nữ nhi của Tống Minh - kẻ thù của ta.
Nàng là người đã cứu ta.
Tên giả nhân giả nghĩa Tống Minh kia lại có được nữ nhi lương thiện đến mức này!
Nếu như cha mẹ ta còn sống, có lẽ ta cũng được nuôi dạy để trở nên tốt đẹp giống như nàng chăng?
2Ta trở thành thị nữ thân cận của Tống Tử Diên, lấy tên là Vân Cẩm.
Tên kẻ thù diệt tộc của ta giờ ở ngay trước mắt.
Chỉ mới ba mươi sáu tuổi, hắn đã là một thừa tướng thanh cao nho nhã của Đại Hạ, quyền khuynh triều chính.
Ta vốn có thể dễ dàng bỏ một chút độc dược vào chén trà, để hắn chết đi không kịp trở tay.
Nhưng con người ta bây giờ đã có đủ kiên nhẫn. Làm sao có thể để hắn chết dễ dàng như vậy được?
Khi vết thương lành lại, lúc ta xuất hiện, giữa đám đông không ngừng có những ánh mắt kinh ngạc dõi theo ta.
Nhưng với một tỳ nữ thấp kém như ta, nhan sắc lại là tai họa.
Ba tháng sau, con trai duy nhất của Tống Minh qua đời, tuổi vừa tròn mười bảy. Lý do là bệnh hoa liễu.
Không ai biết rằng, đó là do ta hạ độc.
Hắn nổi lòng tà dâm, nhân lúc Tống Tử Diên không có mặt, liền muốn làm nhục ta.
Ta càng đau khổ van xin, hắn lại càng kích động.
Nhưng dưới tác dụng của loại độc mà ta lén hạ, hắn không tài nào cường được. Ngoài việc làm ta chịu cảnh nước miếng đầy mặt, hắn chẳng làm được gì hơn.
Ngày qua ngày, độc tính dần phát tác, biến thành một loại bệnh y hệt như hoa liễu.
Cả phủ Tống treo đầy khăn trắng để tang.
Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, tiếng khóc lóc thê lương không ngừng vang lên. Những âm thanh ấy gợi ta nhớ lại tiếng gào thét đau thương của tộc nhân ta khi bị đồ sát năm xưa.
Tống Minh đau đớn khôn nguôi, đôi mắt tràn ngập bi ai. Ta thấy hắn siết chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu đỏ tươi rỉ ra, rơi xuống tà áo trắng như tuyết.
Còn ta, đứng không xa, tay dùng chiếc khăn trắng lau chùi một chiếc bình sứ nhỏ, khóe môi khẽ nhếch nụ cười lạnh lẽo.
Giống hệt nụ cười của hắn khi xưa, lúc hắn dùng khăn lau máu trên thanh kiếm.
Ta muốn hắn từng chút từng chút nếm trải những đau khổ mà ta đã từng chịu đựng.
Mất con ư? Chỉ vậy là chưa đủ!
Ngày cả tộc họ Tấn bị diệt, đến cả người khóc tang cũng không còn.
Lúc ấy, trong bụng mẹ ta còn có một hài nhi chưa kịp chào đời.
3
Nửa năm sau, Tống Minh nhận con của một chi khác trong họ về nuôi dưỡng tại nhà.
Tống gia là một thế gia trăm năm, gốc rễ sâu xa, một đứa con trai qua đời không ảnh hưởng gì lớn đến hắn.
Huống hồ, hắn còn có một muội muội là hoàng hậu của Đại Hạ. Con trai hoàng hậu, Tứ hoàng tử, cũng chảy trong người dòng máu của Tống gia.
Phò tá Tứ hoàng tử đăng cơ, Tống Tử Diên trở thành hoàng hậu, đời kế tiếp của đế vương lại chính là người của bọn họ.
Toan tính thật là chu đáo!
Nhưng làm sao ta có thể để mọi chuyện thuận lợi theo ý hắn?
Hắn không hề biết, nàng con gái ngoan ngoãn Tống Tử Diên của hắn vốn chẳng hề thích Tứ hoàng tử!
Còn Tứ hoàng tử, qua quan sát của ta, hắn hoàn toàn không ôn hòa như vẻ ngoài kia.
Tứ hoàng tử thỉnh thoảng cùng cận vệ đến phủ.
Ánh mắt tên cận vệ ấy nhìn ta, chẳng khác gì con trai của Tống Minh trước kia.
Hắn chính là Giang Diễn, con trai duy nhất của nhà họ Giang, Tả hữu vệ thượng tướng quân của Tứ hoàng tử, thuộc dòng dõi quý tộc.
Hắn đã có vợ chính thất, thậm chí còn năm phòng thiếp thất.
Có lẽ hắn quên mất, ta chính là kẻ hành khất từ vùng thiên tai, người từng suýt bị hắn một cước đá chết.
Nhưng ta, ghi thù rất dai!