5
Tứ hoàng tử có thể chết.
Nhưng không thể chết một cách vô nghĩa như vậy.
Điều đó chẳng thể thay đổi được vận mệnh của hàn môn, càng không thể thay đổi số phận của những thường dân thấp hèn như chúng ta.
Nước này đã đủ đục, thêm ta vào khuấy động phong ba cũng chẳng sao!
Dưới vực là biển, ta lại mặc áo giáp, khả năng sống sót rất cao.
Ta thực sự không chết.
Nhưng những con sóng dữ đã cuốn ta và Tứ hoàng tử ra xa nhau.
Điều khiến ta không ngờ là hắn lại không biết bơi, thậm chí trông còn rất sợ nước, chỉ quẫy đạp vài cái đã bắt đầu chìm xuống đáy.
Thật vô dụng.
Ta đành phải lặn xuống, bơi về phía hắn.
Một tay ta vòng qua lưng hắn, một tay đỡ sau gáy, cúi xuống truyền cho hắn một hơi thở.
Sau đó, ta ôm hắn bơi ngược lên mặt nước.
Hắn theo bản năng siết chặt lấy ta, như thể sợ bị bỏ rơi.
Chúng ta ôm lấy một mảnh gỗ trôi nổi, theo dòng nước dạt vào một hòn đảo nhỏ.
Đêm đó, Tứ hoàng tử vốn quen sống trong nhung lụa lại yếu ớt phát sốt cao, toàn thân run lên từng chập.
Thật quá vô dụng.
Ta bất đắc dĩ, chỉ còn cách ôm lấy hắn.
Hắn sợ lạnh, nên cũng theo bản năng mà ôm chặt lấy ta – người duy nhất còn chút hơi ấm.
Ta kiệt sức, chẳng biết tự lúc nào đã thiếp đi.
Sáng hôm sau, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta rất lâu, rất lâu.
Cho đến khi ta mở mắt, ánh mắt bất ngờ chạm vào ánh nhìn của hắn.
Hắn vậy mà lại lộ ra chút bối rối, vội buông tay đang ôm chặt lấy ta.
Ta đưa tay chạm vào trán hắn: "Không còn nóng nữa."
Vừa đứng dậy, ta vừa nói: "Điện hạ, tối qua ngài phát sốt, hành động này… chỉ là biện pháp tạm thời, không cần bận tâm."
"…"
Thấy ta định đi, hắn lên tiếng hỏi: "Ngươi đi đâu?"
"Ta đi tìm ít quả dại ăn. Điện hạ muốn đợi ở đây, hay cùng đi?"
"Cùng đi."
Vị Tứ hoàng tử tính toán kỹ lưỡng, luôn giữ một gương mặt ôn hòa giả tạo, nay bị kẹt lại trên hòn đảo này với ta, rốt cuộc trên gương mặt hắn cũng lộ ra vài phần chân thành.
Hắn lại còn mắc chứng sạch sẽ, luôn muốn giữ mình tươm tất, gọn gàng, không chút tì vết.
Nghĩ mà xem, ngày đó khi đôi tay dơ bẩn của ta nắm lấy vạt áo hắn, hắn đã ghét bỏ đến mức nào.
Ngày qua ngày, chúng ta vẫn không thấy bóng dáng của bất kỳ đoàn cứu hộ nào.
Chúng ta ngồi bên nhau trên bãi cát, nhìn từng đợt thủy triều lên xuống:
"Điện hạ, ngài có người nào để nhớ mong không?"
"Không."
"Ta có. Ta nhớ Đại cô nương. Chắc hẳn nàng đang nghĩ mọi cách để tìm ta. Gia đình ngài chắc cũng đang tìm ngài."
Hắn chỉ khẽ cười tự giễu, rồi lặng thinh không nói gì thêm.
Một lúc lâu sau, hắn quay sang, vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi ta:
"Vì sao ngươi lại liều mình cứu ta?"
"Có lẽ vì ngài là vị hôn phu của Đại cô nương. Cũng có lẽ vì năm đó, ngài và Đại cô nương đã cứu mạng ta."
Hắn vẫn nhìn ta, ánh mắt đầy nghi vấn, như thể lý do này không đủ để thuyết phục hắn.
Với một kẻ lạnh lùng như hắn, thật khó để tin rằng có người sẵn sàng vì báo ân mà liều mạng.
Huống hồ, trực giác của hắn không sai.
Hắn từng thờ ơ với ta, ta không có lý do gì để cứu hắn.
Nhưng sự thật là, ta đã cứu hắn.
Ta thoáng lộ vẻ bối rối:"Chỉ là tâm động theo ý, khoảnh khắc ấy chẳng kịp nghĩ gì, làm sao nói rõ được? Có lẽ vì ta vốn lương thiện? Hoặc có lẽ vì trong lòng ta, điện hạ không phải kẻ xấu, là người đáng để cứu chăng?"
Hắn lại hỏi:"Nếu ta không phải là hoàng tử, chỉ là một kẻ tên Bùi Chiêu, ngươi vẫn sẽ cứu ta sao?"
Thì ra, hắn hiểu rõ tất cả những lời tán dương dành cho hắn đều xuất phát từ thân phận của hắn.
Ta mỉm cười:"Ta cứu một người, từ trước đến nay chưa bao giờ dựa vào thân phận của họ."
Hắn cũng cười, nụ cười đẹp đến rung động lòng người, trong đó phảng phất vài phần chân thành hiếm hoi.
Hôm đó, hắn kể với ta rằng, hắn từng có một người đệ đệ cùng mẫu sinh ra.
Đệ đệ của hắn thông minh hơn, khéo léo hơn, nói chung mọi thứ đều hơn hắn.
Mẫu hậu của hắn và cữu cữu Tống Minh rất yêu thương đệ đệ, dồn hết tâm huyết để bồi dưỡng, trong khi đối với hắn ngày càng thiếu kiên nhẫn, ngày càng lạnh nhạt.
Có một lần, hắn cố công sáng tác một bài thơ về tình mẫu tử, nhưng lại bị mẫu hậu mỉa mai, trách móc, nói rằng hắn chỉ biết bận tâm những thứ vô bổ, không chí lớn, không có tương lai.
Mãi đến một ngày, đệ đệ của hắn vô tình ngã xuống nước. Được cứu lên nhưng sau đó phát sốt cao, rồi trở nên ngây ngô, khờ dại.
Thái độ của họ đột nhiên thay đổi hoàn toàn.
Họ bắt đầu quan tâm, chăm sóc và đào tạo hắn hết mực.
Còn đệ đệ, từ đó trở thành như hắn trước đây – bị lãng quên, không ai hỏi han.
Hắn từng nghĩ rằng, họ chỉ không yêu thương hắn. Nhưng sau này hắn mới hiểu, họ chẳng hề yêu thương ai.
Họ chỉ cần một hoàng tử có thể củng cố lợi ích gia tộc mà thôi.
"Về sau thì sao? Đệ đệ của ngươi thế nào?"
"Chết rồi. Nó lại lén đi chơi nước, lần này cũng ngã xuống. Khi được phát hiện, thi thể nổi trên mặt nước, sưng phồng, mặt mũi chẳng còn nhận ra nữa."
Giọng hắn trầm thấp:"Không một ai rơi một giọt lệ cho nó."
Chẳng trách hắn lại sợ nước đến vậy.
Hắn sợ trở nên khờ dại, sợ chết, và càng sợ hơn việc chết đi mà không ai đoái hoài.
"Nếu họ không tìm thấy ta, nhất định sẽ lập một hoàng tử khác, giống như trước đây đã chọn ta vậy."
"Điện hạ, muốn trở về không? Ta sẽ cùng ngài chiến đấu trở về." Ta khẽ mỉm cười nói.
6
Mỗi ngày, ta đều phải xuống nước để thăm dò đường.
Mỗi lần bơi về, từ xa ta đã nhìn thấy Bùi Chiêu đứng đó, ánh mắt tha thiết dõi về phía ta.
Khi ta trở lại, trong mắt hắn liền lóe lên một tia sáng.
Cho đến một lần, ta đi hai ngày hai đêm.
Lúc trời vừa hửng sáng, ta trở lại, và thấy hắn vẫn đứng chờ ở đó.
Khi ta còn chưa kịp lên bờ, hắn đã vội vã chạy tới, bước chân vào dòng nước mà hắn khiếp sợ.