16.
Ôn Quân quả thật có trí nhớ rất tốt. Ta chỉ đọc bài thơ một lần, hắn đã nắm vững ý tứ, lập tức cùng vị thư sinh kia bàn luận một cách mạch lạc.
Vốn không hứng thú gì với thi phú, ta tranh thủ thời gian đó tận hưởng trái cây và trà bánh mà trưởng công chúa chuẩn bị sẵn trong đình.
Trong lúc hắn và thư sinh kia đàm thơ luận phú, ta vừa ăn vừa uống, rồi chẳng biết tự lúc nào lại thiếp đi. Đến khi tỉnh dậy, ta nhận ra đầu mình đang gối lên đùi Ôn Quân, trong một tư thế ngủ không mấy đoan trang.
Việc đi dự thi hội mà lại ngủ quên khiến ta không khỏi xấu hổ. Vội vàng ngồi dậy, ta vừa phủi những cánh hoa rụng trên váy vừa lúng túng tìm chuyện để nói:"Thư sinh kia đi rồi à?"
Ôn Quân đang lặng lẽ xoa đôi chân bị ta gối đến tê dại, chưa kịp đáp thì đã bị một giọng nói chen vào:"Không chỉ thư sinh kia đi rồi, ngay cả thi hội của bổn cung cũng đã kết thúc nửa canh giờ trước."
Ta quay đầu, nhìn thấy trưởng công chúa đang đứng cạnh con suối bên ngoài đình. Nhất thời ngẩn người, mãi một lúc mới phản ứng, bật dậy kêu lên:"Thi hội đã kết thúc rồi sao? Vậy ai là người đoạt giải nhất?"
Trưởng công chúa lạnh lùng hừ một tiếng, thản nhiên đáp:"Tóm lại, không phải là Ôn thế tử, người vừa cùng ngươi ở đây ngủ hơn một canh giờ."
Ôn Quân lập tức đỏ bừng cả tai, nhưng ta chẳng còn tâm trí để ý đến lời lẽ không chút nể nang của trưởng công chúa.
Ban đầu, ta vốn hy vọng qua thi hội này, hắn có thể một lần nữa đoạt ngôi vị quán quân, lấy lại danh tiếng lẫy lừng năm xưa. Ai ngờ, ngay cả phần chấm giải cũng bỏ lỡ. Chuyện này thật là...!
Ta giận dỗi dậm chân:"Sao ngươi không gọi ta dậy? Với tài hoa của ngươi, chắc chắn sẽ đoạt giải nhất mà!"
Ôn Quân lại khẽ cong khóe môi, giọng nói mang chút ý cười:"Như tam cô nương từng nói, với tài học của ta, hà tất phải bận tâm một danh hiệu nhỏ nhoi như quán quân thi hội?"
Nhìn nụ cười thoáng trên môi hắn, ta bỗng cảm thấy hắn có chút khác biệt so với trước đó. Trong vẻ ôn hòa vốn có, dường như đã thêm vào chút tự tại, phảng phất bóng dáng của Ôn Quân năm xưa mà ta từng biết.
Trưởng công chúa nhướn mày, ánh mắt sắc bén mà hài hước:"Tam cô nương? Thành hôn đã một tháng rồi, ngươi vẫn gọi nàng là tam cô nương sao?"
Ta nghẹn lời, vừa định mở miệng giải thích thì bị bà giơ tay ngăn lại:"Thôi được rồi, chuyện của các ngươi, bổn cung không xen vào. Chỉ là, tình cảm khác hẳn mọi chuyện khác. Nếu vô tâm, hãy sớm rút lui, nhưng nếu có lòng... thì đừng để bản thân phải hối hận."
17.
Sau này ta mới biết, trong buổi thi hội hôm đó, dù Ôn Quân không làm thơ, nhưng người đoạt giải quán quân lại chính là vị thư sinh Thái Học Viện Liễu Mục mà hắn từng chỉ điểm.
Âm thầm mà mạnh mẽ, thanh danh của Ôn thế tử không những không giảm sút mà còn cao hơn trước một bậc.
Sau thi hội, Ôn Quân dần trở nên sôi nổi hơn, không còn khước từ các buổi giao thiệp, cũng không ngại nhắc đến chuyện tìm danh y chữa bệnh.
Ngay cả thánh thượng cũng ban thánh chỉ, tuyên rằng dù không thể hồi triều nhậm chức, hắn vẫn có thể tiếp tục đảm nhiệm vai trò Đông cung Thiếu phó. Thánh thượng còn đặc biệt lệnh cho Thái tử mỗi tháng dành vài ngày đến Định Viễn Hầu phủ nghe hắn giảng dạy, để thuận tiện cho việc hắn di chuyển.
Mọi thứ dường như đang dần tốt đẹp hơn. Chỉ là, có một điểm hơi phiền toái:
Có lẽ do buổi thi hội đầu tiên có ta đi cùng, nên hắn như mang theo chút tâm lý phụ thuộc, mỗi lần ra ngoài nhất định phải nắm tay ta mới thấy yên lòng.
Những kẻ đối đầu với Ôn Quân trong triều từng lấy chuyện này ra chế giễu, nhưng lại bị hắn nhàn nhạt đáp một câu:"Phu thê dìu nhau, can gì đến các người?"
Một lời nói khiến đối phương nghẹn họng, chẳng thể đáp lại.
Về phần Lâm Trúc, tiểu đồng thân cận của hắn, thì tỏ ra cực kỳ tổn thương:"Tiểu nhân trong phủ dẫn đường cho thế tử đã tròn một năm, vậy mà lại chẳng sánh bằng thiếu phu nhân chỉ trong một tháng."
Hầu phu nhân lại khác, nắm tay ta không ngừng nói rằng ta chính là phúc tinh của Ôn Quân.
Ta chỉ lắc đầu, cười nhàn nhạt đáp:"Ta không phải phúc tinh. Ta chỉ đem chút dũng khí mà hắn từng cho ta, trả lại cho hắn mà thôi."
18.