5.
Đêm đó về nhà, Tạ Tùy Chi ngạc nhiên nhìn quanh rồi cau mày hỏi tôi:“Sao hôm nay lại không có đồ ăn khuya?”
“Lục Ninh, em bị làm sao thế?Ngày nào cũng ở nhà, chẳng có việc gì ra hồn.Ngay cả chăm sóc anh mà giờ cũng qua loa vậy à?”
Giọng anh ta đầy sốt ruột, chất vấn như thể tôi mắc tội tày đình.
Nhưng trong đầu tôi lại vang vọng cảnh chiều nay, mưa tạnh mây tan, anh ta dịu dàng thổ lộ với Giang Vũ Miên:
“Lục Ninh không thông minh bằng em, cũng chẳng xinh đẹp bằng em.Năm đó anh không chọn em, chỉ vì sợ cản trở bước chân em bay cao.Bao năm qua, em đi du học châu Âu, mở mang tầm mắt, tiền đồ rộng mở.Còn Lục Ninh thì chỉ quanh quẩn bên bếp núc.Ngoài cái danh vợ Tạ này, đời cô ấy còn có giá trị gì đáng nói?”
Hóa ra, tất cả những gì tôi dốc lòng vun vén cho gia đình này, trong mắt anh ta chỉ là ân huệ bố thí, ban cho tôi chút “ý nghĩa sống”.
Kỳ thực, sự lạnh nhạt ấy đã có dấu hiệu từ lâu.Bao lần tôi cặm cụi nấu cơm chờ anh về, cuối cùng lại chỉ nhận được một tin nhắn: anh phải tăng ca.Bao lần tôi muốn kể đôi chuyện nhỏ trong ngày, anh cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Thế nhưng, tôi vẫn nhớ rõ hôm cưới, trước mặt đông đủ bạn bè thân hữu, Tạ Tùy Chi rưng rưng nói:
“Chính nhờ Lục Ninh không rời không bỏ, tôi mới có thể vực dậy.Cả đời này, tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Cũng chính những lời ngọt ngào đó, đã nâng đỡ tôi đi qua bao năm tháng.
Tôi lặng lẽ đưa tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mi, rồi mỉm cười đáp:“Được rồi, để em vào bếp ngay.”
Bữa khuya hôm ấy tôi làm tôm cay, thịt bò xào hai loại ớt, cùng canh kimchi nóng hổi.Tạ Tùy Chi nhìn mâm cơm, gật gù mãn nguyện, khen một câu:
“Lục Ninh, em vẫn là tốt nhất.Vừa siêng năng, vừa hiền thục.”
6.
Hai chữ “vẫn là” quả thật rất đáng để nghiền ngẫm.Bởi nó thường ám chỉ đây là một đáp án trong câu hỏi hai lựa chọn.
Tôi chống cằm, mỉm cười nhìn Tạ Tùy Chi:“Vậy anh đang so với ai mà ‘vẫn là em tốt’?”
Sắc mặt anh ta thoáng cứng đờ, nhưng chỉ một giây sau đã nặn ra nụ cười:“So với ai thì em cũng là tốt nhất.”
Thế thì tại sao sau lưng tôi, anh lại quấn lấy Giang Vũ Miên?
Tôi ngáp một cái, đứng dậy:“Anh cứ ăn từ từ.”
Bước vào phòng ngủ, tôi mở điện thoại.Dưới bức ảnh vừa đăng đã chen chúc vô số bình luận:
“Chị ơi, có thể chia sẻ công thức tôm cay không?”“Hay là cho em ăn thử trực tiếp luôn nhé, cảm ơn chị!”“Vừa tan ca, thấy ảnh chị nấu ăn mà nhìn hộp cơm nguội ngắt trong tay tự nhiên thấy khó nuốt hẳn…”
Tôi khẽ cười, trả lời vài bình luận, sau đó bật máy tính.Ngón tay thao tác quen thuộc, nhanh chóng cắt ghép lại đoạn video vừa nấu ăn, rồi đăng lên kênh.
Kênh của tôi chưa bao giờ cầu kỳ hiệu ứng, cũng chẳng cần nhạc nền phức tạp.
Trong video, hầu hết chỉ là cận cảnh món ăn.Ấy vậy mà lại nhận được vô số yêu thích.
Ban đầu, tôi chỉ vì rảnh rỗi mà ghi chép lại công thức nấu ăn, để sau này dễ tra cứu.Nhưng dần dà, tôi lại tìm thấy niềm vui trong việc chia sẻ.
Từ chỗ chẳng ai quan tâm đến lúc tăng gần cả triệu người theo dõi.Một mình tôi kiên trì làm hơn bốn trăm tập video, kéo dài suốt năm năm.Tiền quảng cáo và lượt xem, từ lâu đã vượt mốc bảy con số.
Những điều đó, tôi chưa từng nói với Tạ Tùy Chi.Ban đầu tôi định chọn một ngày thật đặc biệt để công bố, tặng anh ta một niềm vui bất ngờ.Nhưng giờ thì không cần nữa.
Cứ để anh ta luôn nghĩ tôi chỉ là kẻ “yếu ớt, chẳng thể tự lo”.Bởi lẽ, tôi còn có nhiều “món quà bất ngờ” khác dành cho anh ta.
Tôi rót cho mình một ly rượu vang.Vừa nhấp từng ngụm, vừa đăng nhập vào tài khoản ngân hàng, rà soát toàn bộ khối tài sản chung.Rượu chát trượt xuống cổ họng, mang theo vị đắng nghẹn, như nuốt trọn bao năm tháng bị dối lừa.
Tôi gửi tin nhắn cho Thẩm Chấp:“Danh mục tài sản cơ bản đã nắm được rồi.Chỉ cần gom thêm vài bằng chứng ngoại tình nữa, tôi có thể nộp đơn ly hôn.”“Còn anh, định bao giờ chia tay?”“Chúng ta làm cùng lúc nhé.”
Thẩm Chấp vốn dĩ luôn trả lời trong tích tắc.Nhưng lần này, màn hình chỉ hiện “đang nhập…” rất lâu.
Mãi sau, một bức ảnh hiện ra.Một que thử thai, hai vạch đỏ chói mắt.
“Cô ta nói, đã có thai.”“Lục Ninh…”“Giờ đầu óc tôi rối loạn lắm.”
7.
Rõ ràng, Tạ Tùy Chi cũng bắt đầu lơ đãng.Buổi sáng ngồi ăn, anh ta làm đổ cả ly nước, ướt sũng quần mà vẫn không hề hay biết.
Tôi nhẩn nha cắn miếng bánh mì nướng, vừa nhìn Tạ Tùy Chi vừa cười:“Anh đang nghĩ gì mà hồn vía lên mây thế?”
Anh ta ngẩn người nhìn tôi, bỗng hỏi một câu lạ lùng:“Nếu anh làm sai điều gì… em có tha thứ cho anh không?”
Ồ, lại muốn diễn vở kịch “lãng tử quay đầu” sao?Tùy thôi.Dù sao, tôi cũng có thể phối hợp diễn cùng anh ta đến tận màn cuối.
Tôi gật đầu, mỉm cười dịu dàng:“Đương nhiên rồi.”
Tạ Tùy Chi dường như rất xúc động, vội vàng hôn lên má tôi:“Ninh Ninh, cưới được em, đúng là phúc khí lớn nhất đời anh.”
Tôi cũng nở một nụ cười đáp lại.Đợi anh ta đi khỏi, tôi cầm khăn rửa mặt, lau thật kỹ chỗ vừa bị anh ta chạm vào.