6.
Về đến nhà, tôi rửa tay tới ba lần, mà dưới móng vẫn còn dính sợi thịt.
Vừa ngồi xuống chưa kịp thở ra hơi, dì tôi đã xuất hiện, tới… gây chuyện như mọi khi.
Mắng tôi thì thôi đi, bà còn chỉ tay thẳng vào trán mẹ tôi:
“Đều là tại chị chiều nó hư, chả có tí phép tắc nào cả!”
“Lúc nào cũng mơ cao vời vợi, mà số thì mỏng như tờ giấy, còn muốn lấy ai? Muốn lấy tiên à? Hay là đại tổng tài?”
“Người ta còn phải vừa mắt mày nữa chứ!”
“Nể tình mày là cháu tao, chứ không thì ai thèm giới thiệu cho cái loại như mày?!”
Tôi bật cười lạnh lùng:
“Cảm ơn dì, thật đấy. Nhưng từ giờ, làm ơn đừng lo chuyện của cháu nữa.”
Bà ta sừng sộ:
“Tao lo? Tao là vì mày chắc? Tao là vì chị tao! Tao thấy chị tao ngày nào cũng vì mày mà đau đầu nhọc lòng, nên tao mới sốt ruột!”
“Mày nói xem, con gái 28 tuổi rồi, qua 30 trứng cũng chả còn mà rụng, còn đòi kén cá chọn canh cái nỗi gì!”
“Lúc còn trẻ thì tìm ngay cho mình một nhà tử tế mà gả vào, làm vợ hiền mẹ tốt, thế mới là đích đến của một người phụ nữ!”
Vừa nói bà vừa huých mẹ tôi một cái:
“Từ Tú Mai, chị nói xem, tôi nói có sai không?”
Mẹ tôi như mọi khi, chỉ thở dài, chẳng dám ho he nửa lời.
Tôi nghiến chặt răng:
“Có sức mà lo, thì lo cho con gái ruột của dì trước đi!”
Dì tôi trừng mắt, không dám tin vào tai mình:
“Nhà tao, Đại Xuân sống sung sướng thế còn gì? Mày thì biết cái quái gì!”
Tôi chỉ muốn cười phá lên—chị họ tôi, cái người gọi là “sung sướng” ấy, đã từng phá thai đến ba lần rồi đấy.
Mỗi lần là với một người cha khác nhau, lấy mớ tiền gọi là “bồi dưỡng” xong là coi như đổi một cái thai lấy mười mấy triệu. Vậy mà cũng gọi là hạnh phúc?
Tôi nhìn thẳng vào bà ta, nói từng chữ rõ ràng:
“Tôi nói lại lần nữa—chuyện của tôi, không cần dì lo.”
Tôi chỉ vừa vung tay nhẹ một cái, thậm chí còn chưa chạm vào.
Bà ta đã “phịch” một tiếng ngồi sụp xuống đất, tay ôm ngực, tay vỗ đầu gối, bắt đầu ăn vạ:
“Mày đúng là thứ súc sinh vô lương tâm! Mày là con cháu họ Từ chúng tao nuôi lớn, không có dì với cậu, mày chết đói từ lâu rồi!”
“Bây giờ mày nói chuyện với dì mày như thế à?! Dì đau lòng chết mất!!”
Nói xong còn nổi điên lên, mở luôn cuộc gọi video trong nhóm gia đình.
7.
Trong chớp mắt, đám họ hàng suốt ngày “ăn cơm nhà nói chuyện thiên hạ” đã chứng kiến nguyên cả màn live stream tại trận.
“Cả nhà nói xem, có phải tôi có lòng tốt không? Vậy mà con vô ơn này nó còn hắt hủi tôi, tim tôi đây này… đau như bị dao cứa!”
Tiếng của mợ hai vang lên từ màn hình:
“Phải bắt nó đền tiền! Cào mặt người ta, đâu phải người nhà mình thì ai rảnh mà lo chuyện bậy bạ? Mỗi ngày làm ra vẻ tiểu thư mà phận thì hầu gái. Giờ người ta gọi là gì ấy nhỉ? À đúng rồi—công chúa bệnh!”
Mợ cả cũng không chịu kém:
“Con Tư Tư từ bé đã khó dạy. Nhà nào lấy phải thì xui cả đời. Tôi đây còn chẳng dám giới thiệu ai cho nó, sợ bị người ta chửi vào mặt.”
Đến cả bà ngoại cũng chống gậy lò dò bước tới:
“Gọi mẹ nó ra nói chuyện! Việc này bà quyết rồi—con gái thì nhất định phải có nơi có chốn. Không lấy chồng để người ta chỉ trỏ sau lưng à?”
Cậu hai góp lời:
“Thôi đừng ồn nữa. Con Tư Tư là sinh viên đại học, có chút lòng tự trọng cũng dễ hiểu. Nhưng mà… mãi không chịu kiếm người yêu, người ngoài tưởng nó lăng nhăng bên ngoài thì mang tiếng cả nhà.”
Cậu cả thở dài:
“Haizz, mày không chịu cưới chồng, xấu hổ là cả họ đấy chứ không riêng gì mày đâu.”
Dì tôi nhìn tôi, ánh mắt đầy đắc ý như thể “một phát ăn ba sao vàng ba gạch đầu dòng”.
Tôi tức đến run cả người, giật luôn điện thoại, thẳng tay vả từng người không trượt phát nào:
“Bà ơi, ông mất bao nhiêu năm rồi mà bà vẫn còn thích ‘giao lưu’. Ngày nào cũng ôm ông này ông kia bị vợ người ta tát cho tới tấp, nhục lây cả họ.”
“Mợ cả, chị con gái cưng nhà mợ bị chồng đánh suốt 8 năm nay, mợ dám hó hé câu nào không? Cưới con gái mợ về chẳng khác nào mua bao cát tập đấm, được lời lắm nhỉ?”
“Mợ hai, do mợ quen phận làm tôi tớ nên nhìn ai cũng thấy như công chúa. Nhưng chuyện của công chúa thật sự không đến lượt kẻ hầu xen vào.”
“Hai cậu, nợ tiền mẹ cháu mấy năm rồi chưa trả, còn dám chơi gái giấu vợ? Giả bộ đạo đức gì nữa?”
Tôi vừa dứt lời, trong video đã vang lên tiếng hít khí lạnh rồi tiếp đó là một tràng chửi bới, đập phá hỗn loạn:
“Đồ vô liêm sỉ Từ Đại Cường! Ông làm cái trò khốn nạn gì thế hả?! Tôi thiến ông bây giờ!!”
Tôi lạnh nhạt tắt luôn cuộc gọi. Không rảnh ngồi nghe họ cắn xé lẫn nhau.
Chỉ còn lại dì tôi vẫn đang hừng hực khí thế.
Bà ta vừa há miệng định nói tiếp, tôi đã dội thẳng một ly trà xanh lên mặt bà ta.
“Miệng hôi vậy, rửa cho sạch đi.”
8.
Bà ta nhảy dựng lên hét lớn: