1
Vừa bật máy điện thoại là tôi bị nhóm cư dân “tấn công” bằng loạt tin nhắn rầm rộ. Nhóm thường ngày chỉ vài dòng thông báo, nay liên tục có người tag tên tôi:
“Tôi và chồng tôi có thể giả làm anh chị cô. Anh ấy cao 1m85, nặng 100kg, là lính xuất ngũ, tôi thì mồm mép khỏi chê, cãi tay đôi chưa từng thua. Có thêm một chú chó Golden 36kg và một cô con gái hay khóc dã man.”
“Nếu con gái chị đi thì tôi cũng đi. Tôi cũng giỏi khóc lắm, hai mẹ con có thể thi khóc!”
“Tôi thấy con trai tôi được đấy. Đang học lớp 8, bướng, cãi giỏi, lý luận chặt chẽ, miễn phí luôn.”
Bình luận phía dưới là một tràng “ha ha ha” khiến tôi ngẩn người. Tin nhắn cứ tiếp tục hiện lên:
“Tôi cao 1m82, bạn trai tôi là cảnh sát cao 1m90, không đánh người đâu nhưng đảm bảo đủ áp lực tâm lý.”
“Cho tôi đi với! Tôi vừa bị viêm ruột, có thể… để lại dấu vết khắp nhà hắn.”
“Tôi có thể lái xe đi theo. Cho tôi định vị, xong việc còn phụ dọn đồ.”
“Một xe buýt không đủ đâu, tôi có xe riêng, chở thêm được bốn người.”
“Tôi sẵn sàng ngồi dưới gầm xe, nhưng nhất định phải đi!!”
“Tôi làm nghề dọn dẹp, bọn họ lo tháo đồ, tôi sẽ giúp cô đóng gói từng viên tường nếu cần.”
Thậm chí có người ở Quảng Đông còn nói: “Khi nào hành động vậy? Tôi bay về ngay, nhớ giữ chỗ nhé!”
Người ở nước ngoài cũng hóng hớt không kém: “Mở livestream đi, tôi góp mặt làm đội cổ vũ.”
“Đi chưa vậy? Tôi cao 1m91, nặng 110kg, đẩy tạ 120kg, đặc điểm nhận dạng: râu quai nón và hai cái răng vàng.”
“Mọi người nhớ học điều 43 luật xử phạt hành chính về đánh người nha.”
“Tôi có giấy xác nhận bị rối loạn lưỡng cực, đánh người không bị truy tố đâu…”
“Hay mang theo con chó chăn cừu nhà tôi, cực kỳ thông minh và biết điều.”
Nhóm chat sôi sục như một trận chiến sắp bắt đầu. Ai nấy đều như rồng như phượng, khiến tôi bỗng nhẹ lòng, thấy việc chia tay dường như cũng không đến nỗi quá tệ.
Tôi kéo hai cái vali xuống nhà. Nếu chẳng ai thực sự nhắn riêng, thì đi một mình cũng chẳng sao.
2
Ra đến cửa, tôi đơ người khi thấy cả một đám đông đứng tụ tập, rôm rả nói cười.
Còn đang sững sờ, bà chủ nhà kéo tay tôi lại, chỉ về phía bên kia.
Một chiếc xe tải hạng nặng đậu chình ình, mấy người đàn ông đứng quanh. Từ cabin ló ra một anh tài xế râu rậm cười toe toét, hai cái răng vàng sáng lấp lánh dưới nắng.
Mọi người giục tôi:
“Đi thôi đi thôi, đi sớm về sớm, cả nhóm đang chờ xem livestream đấy!”
Một chị gái sành điệu đưa cho mỗi người một mic kẹp áo:
“Tôi là streamer nho nhỏ thôi, được nhóm cư dân ủy quyền làm phóng viên hiện trường. Mọi người phối hợp chút nhé!”
Một chú trung niên 50 tuổi tự giới thiệu:
“Con gái, chú cao 1m80, từng đi lính, giọng to, tuổi lớn, nếu nó dám động tay chú xử luôn.”
Chàng trai trẻ kế bên:
“Tôi là luật sư, hỗ trợ pháp lý toàn hành trình.”
Người đầu húi cua:
“Cảnh sát đây. Dù đã tan ca cũng không quên phục vụ nhân dân.”
Tôi ngó sang cậu nhóc mặt còn non choẹt kia là ai thì nghe một dì trong đám đông cười:
“Con trai tôi đấy, mới lớp 8 thôi mà miệng mồm độc địa lắm, cho nó đi chửi bạn trai cô cũng ổn!”
Bà chủ nhà giơ tay ngăn bớt tiếng ồn rồi dịu dàng hỏi tôi:
“Nói xem cụ thể tình hình thế nào, cái gì nên lấy thì lấy, không nên lấy thì tuyệt đối không được động vào.”
Nghe giọng bà, tôi lại rơm rớm nước mắt.
3
Tối giao thừa, tôi kéo hai chùm bóng bay helium đứng bán dạo ngoài quảng trường.
Đúng lúc chuông giao thừa vang lên, tôi thấy Tần Phong và cô bạn thân Hạ Sơ Sơ ôm nhau hôn đắm đuối giữa đám đông.
Tôi chế//t lặng.
Bóng bay tụt khỏi tay, hòa vào muôn ngàn quả khác, bay thẳng lên trời.
Xung quanh là tiếng vỗ tay chào đón năm mới. Đầu óc tôi chỉ còn tiếng ong ong.
Năm mới bắt đầu. Mọi thứ đổi thay.
Còn tôi thì mất bạn trai, mất bạn thân… và mất luôn chùm bóng bay trị giá một triệu.
Họ vẫn còn ôm nhau không rời, tôi xông lên tát Tần Phong một cái.
Hạ Sơ Sơ hoảng hốt kéo tôi lại: