4
“Không sao đâu. Bình thường sau mỗi lần cãi nhau, tôi cũng luôn thấy tiếc vì chưa cãi đủ, muốn quay lại cãi lần nữa ấy.”
Một dì vỗ vai tôi an ủi.
“Đàn ông tồi với con bạn khốn nạn. Sớm thấy rõ sớm giải thoát, chia tay là điều tốt.”
“Đúng đấy, ai mà không từng nuôi chó bằng thanh xuân.”
“Con tôi chưa có bạn gái, hay cuối tuần gặp thử?”
“Không thì còn cháu tôi, tốt nghiệp 985, làm ở công ty lớn, có nhà có xe…”
“Đừng nghe nó, cháu nó xấu hoắc…”
“Nhà tôi cũng còn một đứa…”
Các dì đang nói chuyện rôm rả lại cãi nhau um sùm. Tôi kéo người này, kéo người kia, vừa khóc vừa cười.
“Thôi nào, để sau tập hợp bọn trẻ trong khu lại, tổ chức buổi giao lưu. Giờ lo chuyện của Lâm Tuyết trước đã.”
Tôi hít sâu một hơi:
“Tôi chỉ muốn chia tay, lấy lại đồ của mình, bắt anh ta trả chi phí sửa nhà, và phần đặt cọc.”
Nhưng tôi nghẹn lại.
Tôi bất chợt nhớ đến lời Tần Phong từng nói:
“Tiểu Tuyết, tiền của anh để dành mua nhà, còn chi tiêu hằng ngày trông vào em.”
Chỉ vì câu đó, tôi đi làm ba công việc mỗi ngày, mệt đến mức về đến nhà là ngã vật ra ngủ.
Anh ta bảo gần đây bận làm thêm, phải chuyển về ở ký túc xá công ty, tôi cũng chẳng mảy may nghi ngờ.
“Tên cặn bã!”
Ai đó trong đám đông gào lên.
Luật sư nhíu mày:
“Vậy nghĩa là tiền mua nhà là từ tiền tiết kiệm riêng của Tần Phong. Căn nhà này trên giấy tờ không liên quan đến em.”
Tôi đơ người, không nói nên lời.
Chẳng lẽ… ngay từ đầu anh ta đã tính toán sẵn, vốn dĩ chưa từng muốn có tương lai với tôi?
Vậy những năm tháng cùng làm thêm, cùng chia nhau hộp cơm, cùng nương tựa nhau mà sống—tất cả đều là giả dối sao?
“Thôi được rồi, cứ đi đã. Chúng ta đông như vậy, chẳng lẽ để con bé chịu thiệt?”
“Lên xe, xuất phát!”
Tôi bị đẩy lên cabin xe. Ông anh râu rậm răng vàng đưa cho tôi chai nước, cười hiền:
“Đừng sợ.”
Tôi ôm chai nước, lòng dần ổn định lại.
Tôi không làm gì sai. Tôi không phải là người nên xin lỗi. Và tôi cũng không định để họ sống yên ổn.
Đột nhiên điện thoại của luật sư reo lên. Anh ta có chút khó xử nhìn tôi:
“Văn phòng có việc gấp…”
Một cô dì tát nhẹ lên lưng anh ta:
“Biết ngay lúc cần là không trông mong được gì. Mau tránh ra, để tôi thay!”
Luật sư bị đẩy đi, còn không ngừng dặn:
“Hai người đăng ký kết hôn chưa? Tên trên sổ đỏ là ai? Có giữ biên lai, chứng từ thanh toán gì không…”
Cuối cùng anh ta nhảy nhót ngoài đám đông hét to:
“Mẹ, có gì gọi cho con! Đừng ai ra tay trước nhé!”
Xe chuẩn bị lăn bánh. Tôi vừa nói cho anh tài địa chỉ, thì hai chiếc xe con vụt đi trước.
Bên trong đầy ắp người và chó, còn vang lại một câu:
“Bọn tôi đi trước nghen!”
5
Cô streamer cười gượng, chỉ vào điện thoại:
“Đang livestream đấy, mọi người tiết chế chút nha…”
Mẹ của luật sư vỗ vai tôi, trấn an: