Dì Hạ thấy tôi vội vã chạy ra bờ sông, thò tay mò dưới nước, ngơ ngác hỏi: “Con đang làm gì vậy?”
Tôi vừa nức nở vừa nói: “Khoai môn rơi xuống nước rồi… ba con là Hoàng Lão Tứ.”
Hai câu nghe chẳng ăn nhập gì.
Nhưng dì Hạ lập tức hiểu.
Hoàng Lão Tứ thô bạo, vô lý—cả vùng ai cũng biết.
“Con là Nhị Nương, Phán Đễ phải không?”
Tôi gật đầu.
Dì im lặng một lúc rồi kéo tôi dậy: “Về nhà dì thay đồ đã rồi tính.”
Dì lấy quần áo của dì mặc cho tôi, thấy trên người tôi chỗ xanh chỗ tím toàn vết bầm.
Dì ôm tôi—đứa trẻ đang run lẩy bẩy—mắt dì đỏ hoe.
Thay đồ xong, trước mắt tôi tối sầm, chẳng còn biết gì nữa.
05
Khi tỉnh lại, tôi nằm trong một căn phòng trắng lóa, trên tay đang truyền dịch.
Ngoài hành lang có người nói chuyện.
Giọng mẹ ruột vang rõ vào tai tôi: “Cho nó uống viên thuốc là được, ai cho cô mang vào bệnh viện? Đã đưa vào thì tiền viện phí cô tự trả, nhà tôi không có tiền.”
Vẫn như mọi khi—
không phải lo tôi ra sao,
mà chỉ sợ tôi làm tốn tiền bà.
Một giọng khác là dì Hạ: “Tiền thuốc men tôi lo. Chị vào thăm nó đi, đứa trẻ tội nghiệp quá.”
“Ôi dào, tôi lấy đâu ra thời gian, nhà còn chờ tôi về nấu cơm.”
Sau mấy tiếng bước chân lộn xộn là một khoảng lặng dài.
Dì Hạ vào nhìn tôi, khẽ xoa đầu thở dài.
Tôi nhắm mắt, giả vờ chưa tỉnh.
Tôi không thấy buồn nữa—đã quen rồi.
Ba ngày sau, dì Hạ đưa tôi về.
Tôi vẫn còn ho, mẹ ruột liền bảo chị và em trai vào buồng trong: “Mau vào đi, kẻo lây cho các con.”
Rồi ném cho tôi một túi bột giặt, bắt tôi giặt quần áo.
Dì Hạ không chịu nổi: “Nó vừa xuất viện, sao bắt nó đụng nước lạnh?”
Mẹ đáp tỉnh bơ: “Trẻ con nhà nghèo đâu có yếu ớt thế. Nó không giặt thì ai giặt.”
“Dì Hạ, con đỡ rồi, dì về đi.”
Nếu dì còn ở lại, lát nữa cha tôi về, tôi sợ dì sẽ bị ông mắng.
Tôi xắn tay áo định giặt đồ.
Dì Hạ giật lấy túi bột giặt, che tôi ra sau lưng: “Nếu các người không cần Phán Đễ thì cho tôi. Tôi thương con bé.”
Thế là, dưới sự chứng kiến của trưởng thôn và các bậc bề trên trong tộc,
cha mẹ ruột bán tôi cho dì Hạ với giá một nghìn tệ.
06
Dì Hạ dẫn tôi ra thị trấn mua quần áo.
Phố xá đông xe đông người, loa trước cửa tiệm mở nhạc thịnh hành inh ỏi.
Lần đầu tôi đi chợ, luống cuống cả lên.
Que kẹo hồ lô dì vừa mua cho tôi còn chưa kịp ăn đã rơi xuống đất.
Siro đỏ dính lên đôi giày trắng mới mua, chói mắt vô cùng.
Quả nhiên như mẹ ruột vẫn nói—tôi là đứa “không ra dáng”.
Sự náo nhiệt ngoài phố chẳng liên quan gì đến tôi, lòng tôi tụt xuống tận đáy.
Tôi đi chậm hẳn lại, sợ dì Hạ thấy tôi vụng về rồi hối hận vì đã bỏ một nghìn tệ mua tôi.
Thấy tôi tụt phía sau, dì tự nhiên nắm lấy tay tôi.
Nhìn vệt siro trên giày, dì cười tít mắt: “Ô, con giỏi ghê, tiện tay vẽ được một trái tim.”
Tôi cúi xuống nhìn lại—đúng là hình một trái tim.
Khoảnh khắc ấy, như có gì đó giáng xuống tôi bằng sức mạnh kinh người.
Sống mũi tôi cay xè, suýt bật khóc.
Về sau tôi mới hiểu—
điều đánh trúng tôi là cảm giác được đối xử như một con người, được tôn trọng và nâng niu.
Cái dấu đỏ ấy, trong mắt mẹ ruột là bằng chứng tội lỗi;
còn trong mắt dì Hạ, đó là một trái tim.
Dì Hạ dắt tôi về nhà, giới thiệu với bà Hạ: “Mẹ, đây là cô bé con nói với mẹ đấy. Từ nay nó sẽ ở nhà mình.”
Bà Hạ đang nhặt rau, liếc tôi một cái rồi hất mớ rau xuống bàn.
Tôi lấy hết can đảm định chào,
nhưng ánh mắt lạnh tanh của bà khiến tôi lùi lại.
Bà gọi dì Hạ vào phòng, đóng cửa.
Dù hạ giọng, tôi vẫn nghe rõ.
Bà Hạ nói: “Thương thì mua cho nó vài bộ đồ, ít đồ ăn là được, chứ rước thêm cái ‘đồ cục nợ’ thế này thì mày lấy chồng kiểu gì?”
“Mẹ cũng biết họ đối xử với nó thế nào. Nó mà ở đó, e là lớn không nổi.”
“Đời này trẻ con khổ thì nhiều, mày giúp được mấy đứa?”
“Nhưng con đã gặp nó—ấy là cái duyên của chúng con.”
“Ta mặc kệ, mai đem trả nó về.”
Bà Hạ bước ra, mặt mày hầm hầm.
Tôi né trong bếp, giả vờ không nghe thấy gì.
Tôi được ngủ riêng một phòng, dì Hạ trang trí hồng phấn.