1.
Tay áo dài che mặt, chén rượu kia ta đã đổ hết vào khăn tay.
Khi rời đi, ta cố ý làm động tác lau miệng giả vờ, khóe mắt liếc thấy vẻ mặt của hoàng tỷ vẫn giống hệt kiếp trước.
Lừa được hoàng tỷ, ta thở phào một hơi.
Giờ chỉ còn lại Tạ Thời Dư, mong là hắn vẫn chưa uống chén rượu kia – thứ vốn thuộc về thế tử phủ Trấn Quốc Công.
Ánh mắt ta quét loạn khắp điện, chỉ nhớ rằng Tạ Thời Dư thích mặc y phục màu ánh trăng, mà trong đám đông thế này lại chẳng dễ tìm ra.
Mãi đến khi trông thấy hắn, ta mới phát hiện… hắn cũng đang nhìn ta.
Ánh mắt sáng rực, không hề né tránh.
Lại nhìn xuống, phát hiện hắn đang cầm chén rượu từ bàn kế bên, trong chén đã không còn một giọt.
Tay ta run lên, khăn tay rơi khỏi tay.
Nếu chỉ mình ta trọng sinh… vậy kiếp này của Tạ Thời Dư, hắn sẽ gặp ai?
Nếu là một cung nữ trong cung, chỉ sợ nàng ấy sẽ mang tội ô uế hậu cung.
Phụ hoàng vốn dĩ đã có ý muốn trừ bỏ Tạ gia, e là sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Nhưng… hắn không nên như vậy.
Ta lấy cớ tửu lượng kém để rời khỏi đại điện, nếu có thể tìm được thanh mai của hắn – Tô Vũ Ninh – thì tốt quá.
Hai người họ là thanh mai trúc mã, sớm đã thầm hứa trọn đời từ thuở thiếu niên.
Nếu không có ta chen ngang, bọn họ hẳn đã là phu thê trẻ tuổi, sau này sẽ là một đôi đế hậu ân ái.
Chỉ tiếc thay, kiếp trước lại xuất hiện thêm một người như ta.
Trước khi Tạ Thời Dư tạo phản, hắn là phò mã, cần phải giữ khoảng cách với Tô Vũ Ninh.
Sau khi tạo phản, Tô Vũ Ninh đã là người có chồng.
Giữa bọn họ, chỉ còn có thể là bạn, là quân thần, chứ vĩnh viễn không thể trở thành phu thê.
Sau khi đăng cơ, Tạ Thời Dư lập ta làm hoàng hậu, bỏ trống cả hậu cung.
Những tấu chương của bá quan đề nghị tuyển tú mỗi năm đều bị hắn thẳng tay bác bỏ.
Đến cuối cùng, hắn thậm chí còn lập con gái của chúng ta làm hoàng thái nữ, để bịt miệng thế gian.
Người ngoài đều cho rằng hắn yêu ta sâu nặng, chỉ có ta hiểu rõ – chẳng qua là từ sau khi mất đi người mình yêu thời niên thiếu, hắn đã chẳng còn vương vấn tình cảm với ai nữa.
2.
Tạ Thời Dư đối với ta rất tốt.
Đối với đứa trẻ ngoài ý muốn ở kiếp trước… hắn cũng rất tốt.
Hắn biết ta cũng chỉ là kẻ bị hại, chưa từng trách cứ ta nửa lời.
Ngay cả khi thuộc hạ nghi ngờ thân phận công chúa tiền triều của ta, lo sợ ta sẽ phản bội hắn, hắn vẫn kiên quyết lựa chọn tin tưởng.
“Ngụy đế chưa từng đối xử tử tế với nàng, ta tin nàng.”
“Ngược lại là các ngươi — chính nàng đã cứu ta, cứu luôn cả các ngươi. Các ngươi không có tư cách nghi ngờ nàng.”
Lúc ta bị các thê thất trong quân bài xích, cũng chính là hắn ôm ta vào lòng, bảo hộ chặt chẽ.
Cũng chính là hắn, đưa ta rời khỏi hoàng cung — nơi tựa như lao ngục.
Tạ Thời Dư là người lương thiện, hắn đối xử tử tế với ta, cũng yêu thương đứa con của chúng ta.
Ta vốn chẳng dám mong cầu gì nhiều, chỉ mong hắn có thể dành cho con gái một chút quan tâm nhiều hơn.
Bởi ta biết rõ, một đứa trẻ lớn lên thiếu thốn yêu thương sẽ trở thành như thế nào.
Hồi ấy, Tạ Thời Dư từng nói… hắn cũng hiểu điều đó.
Con gái của chúng ta sinh vào mùa hoa hạnh nở rộ, nên tiểu danh là A Hạnh.
Tạ Thời Dư rất thương A Hạnh.
Dù có đang ở ngự thư phòng phê tấu đến nửa đêm, hắn cũng sẽ cố ý ghé qua xem con một chút.
Ngày ngày đều thích bế con đặt lên long án để chơi đùa, đến cả khi bị con bôi đầy mặt chu sa cũng chẳng tức giận.
Về sau A Hạnh lớn hơn một chút, hắn liền dạy con cưỡi ngựa, múa kiếm.
A Hạnh rất thông minh, học cái gì cũng nhanh.
Có đôi lúc, ta cảm thấy… trên người con có vài phần bóng dáng của Tô Vũ Ninh.
Nhưng như thế cũng tốt. Ít nhất, Tạ Thời Dư sẽ yêu thương con vì yêu luôn cả cái bóng kia.
Khoảng thời gian ấy, với ta — kẻ từng sống mòn trong tăm tối suốt mười tám năm trời — là một điều xa xỉ.
Tựa như ánh sáng mượn được, đến lúc cũng phải hoàn trả.
Mây trôi tan, trăng rọi xuống, người ta cũng theo đó mà bừng tỉnh.
Thế nhưng, Tô Vũ Ninh lại như bốc hơi khỏi thế gian, hoàn toàn không thấy tung tích.
Ta lại lo Tạ Thời Dư xảy ra chuyện, đành phải lặng lẽ ẩn mình trong tòa điện nhỏ nơi kiếp trước ta và hắn từng gặp nhau.
Nào ngờ chưa chờ được Tạ Thời Dư, người đến lại là thế tử phủ Trấn Quốc Công — Lưu Hằng.
Hắn bị nội nhân do hoàng tỷ sắp đặt dẫn tới. Kiếp trước vì Tạ Thời Dư uống nhầm chén rượu kia, nên người bị dẫn đến là hắn.
Nói cách khác, Tạ Thời Dư cũng như ta, chưa hề trúng phải xuân dược.
Hắn cũng muốn chặt đứt dây dưa của kiếp trước.
Ta thở phào một hơi — vậy cũng tốt.
Vừa xoay người định rời đi, liền đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Ngẩng đầu nhìn lên — chính là đôi mắt, hàng mày kia, thân quen đến chẳng thể lẫn vào đâu được.
3.
Đồng tử đen láy như vực sâu, phản chiếu bóng dáng ta, lại chẳng để lộ chút cảm xúc nào.
Giống hệt lần bị hắn phát hiện khi ta lén rời đi ở kiếp trước.