5.
Khi ta trở lại đại điện, hoàng tỷ đang chuẩn bị cho người đi xem trò vui thì sắc mặt đã đầy vẻ kinh ngạc.
Kiếp trước, tuy ta không như ý nàng mong gả cho tên thế tử ăn chơi của phủ Trấn Quốc Công, nhưng lại khiến kế hoạch phụ hoàng nhắm vào Tạ phủ bị phá hỏng, kết quả là bị quở trách một trận nặng nề.
Kiếp này, tính toán của nàng thất bại, sắc mặt dĩ nhiên chẳng thể đẹp nổi.
Ta vẫn ung dung ngồi uống rượu. Ngoài ánh mắt từ phía hoàng tỷ, còn một ánh nhìn khác cũng khiến người ta phiền lòng.
Tạ Thời Dư theo bước chân ta trở lại đại điện, sắc mặt cũng không khá hơn là bao.
Tô Vũ Ninh thì hoàn toàn vô thần, vẻ mặt nhợt nhạt như tro tàn.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc yến tiệc kết thúc, ta lập tức tránh né Tạ Thời Dư, chặn đường hoàng tỷ lại.
“Chén rượu đêm nay, ta đã không uống. Hoàng tỷ hẳn rất thất vọng rồi nhỉ?”
“Ngươi lấy đâu ra gan dám nói chuyện với ta kiểu đó?”
Nàng nghiến răng, giơ tay định đánh.
Ta liền giữ tay nàng lại, chậm rãi nói:
“Chỉ vì vị thám hoa kia nói với ta dăm ba câu, hoàng tỷ liền ghen tuông đến mức muốn hãm hại ta.”
“Không rõ sau này khi hai người thành thân, hoàng tỷ còn định đích thân trừ khử bao nhiêu nữ tử vô tội nữa đây?”
Phụ hoàng chẳng bao lâu nữa sẽ hạ chỉ ban hôn, gả nàng cho vị thám hoa mới trúng tuyển. Chỉ là nàng chưa biết, người lang quân mà nàng dốc lòng chọn lựa ấy… vào ngày Tạ Thời Dư công phá hoàng thành sẽ bỏ mặc nàng mà đào thoát, để nàng bị bọn cung nhân đang chạy loạn giẫm đạp đến chết.
“Ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi chọn ra một phò mã thật xứng đáng.” — nàng trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi.
“Vậy thì tốt, chỉ là… sứ thần Sở quốc sắp sửa vào triều rồi, hoàng tỷ nên nhanh tay một chút.”
“Dù sao nếu chưa định rõ, ai biết được cuối cùng người bị gả đi hòa thân là ai?”
Ta cố ý tiếp lời, càng khiến nàng giận đến tím mặt.
Kiếp trước, cuối cùng cả ta lẫn nàng đều không ai bị đưa đi hòa thân — bởi ta và Tạ Thời Dư bị bại lộ. Mà hoàng tỷ vốn là con cưng của phụ hoàng, sao nỡ để nàng đi?
Người bị chọn đi hòa thân là một công chúa khác trong hoàng thất.
Lần này ta cố ý nhắc đến chuyện đó trước mặt nàng, chỉ để nàng nổi giận mà đến cầu xin phụ hoàng chọn ta đi thay.
Kiếp trước, người dẫn đoàn hòa thân là Kỳ Hoành — một kẻ ngu xuẩn ngạo mạn, chỉ biết vẽ trận đồ trên giấy, chẳng có chút bản lĩnh nào nơi sa trường.
Tạ Thời Dư từng giao chiến với hắn, mà ta cũng rõ tính khí kẻ ấy.
Đợi đến lúc đoàn đưa dâu đi đường mệt mỏi lơ là, ta sẽ tìm cơ hội trốn thoát.
Từ đó… hoàn toàn thoát khỏi cái lồng giam mang tên hoàng cung này.
Cũng không cần lặp lại thảm kịch của kiếp trước nữa.
6.
Năm ngày sau, sứ thần Sở quốc vào kinh, phụ hoàng hạ chỉ — để ta đi hòa thân.
Tưởng rằng mọi chuyện đã nằm trong lòng bàn tay, nào ngờ… Tạ Thời Dư lại chủ động xin được hộ tống ta đi hòa thân.
“Tạ Thời Dư, huynh điên rồi sao?”
Vì luôn để tâm đến người được cử hộ tống đoàn hòa thân, nên khi nghe tin ấy, ta gần như chạy một mạch đến ngự thư phòng.
Tạ Thời Dư vừa từ trong bước ra, thấy ta thì chủ động tiến lại gần.
Dưới ánh dương quang, thần sắc hắn vẫn thong dong, ánh mắt như mang theo ý cười bất cần.
“Không gọi ta là Tạ tướng quân nữa à, công chúa điện hạ?”
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ “Tạ tướng quân” và “công chúa điện hạ”, rõ ràng đang mượn chuyện ở cung yến để trêu chọc ta.
“Ta đang nói chuyện nghiêm túc đấy.”
Ta nóng ruột, ngẩng đầu trừng hắn, lại bị ánh cười trong mắt hắn cuốn lấy.
“Ta cũng nghiêm túc.”
Ta thật không hiểu hắn rốt cuộc đang cố chấp điều gì.
Kiếp trước, ban đầu ta cũng gọi hắn là “Tạ tướng quân”, mãi đến khi thành thân mới chịu đổi cách xưng hô.
Hôn sự diễn ra vội vàng, rồi lại phải lên đường gấp rút.
Khi đó ta đang mang thai, suốt cả ngày không ăn nổi gì, nôn đến mức không còn gì để nôn nữa.
Có lẽ là vì khi đỡ ta xuống kiệu, hắn phát hiện đôi chân ta vì đói mà lảo đảo, cho nên Tạ Thời Dư gần như theo sát ta bước vào tân phòng.
Nến đỏ lay động, quạt che mặt được dời ra, chiếc hỉ phục đỏ thẫm trên người ta hắt lên gương mặt hắn, khiến gương mặt ấy thoáng như ửng đỏ, tựa hồ xấu hổ.
“Ta…”
“Ừm…”
Cả hai cùng mở miệng, nhưng không ai nói nổi trọn một câu.
“Đói đã lâu rồi đúng không?”
“Nàng cứ ăn trước, không cần đợi ta.”
Nói rồi, hắn xoay người dặn dò hạ nhân: “Công chúa không thể uống rượu, mau mang canh sơn tra đã nấu sẵn lên.”
“Tối nay ta sẽ không vào phòng làm phiền, nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt.”
“Nước sơn tra… ta nghe thúc phụ nói, phụ nhân có thai đều thích uống. Nếu nàng không thích, cứ bảo nhà bếp làm món khác mà nàng ưa.”
Khi ấy, Tạ Thời Dư chu đáo đến mức khiến ta vừa bất ngờ vừa cảm động, chỉ biết liên tục gật đầu, vội vàng cảm tạ:
“Đa tạ… Tạ tướng quân.”
Liên tiếp hai chữ “tạ”, nói ra không giống cảm ơn, lại càng giống… nói lắp.
Ta luống cuống sửa lại:
“Đa tạ… làm phiền Tạ tướng quân rồi. Cảm ơn.”
Không nói thì thôi, vừa nói ra liền khiến Tạ Thời Dư bật cười thành tiếng.
“Nàng nói nhiều lời cảm ơn như vậy, không thấy lưỡi mình bị vấp sao?”
“Nàng là công chúa, đâu phải binh sĩ dưới tay ta, đừng gọi ta là tướng quân nữa, cứ gọi Tạ Thời Dư là được.”
“Còn nữa, sau này đừng nói cảm ơn nữa — trừ khi là khi gọi tên ta.”
7.
Hồi ức chỉ thoáng lướt qua, để lại nơi này — chỉ còn lại chúng ta của kiếp này.