1
Cuối tuần, tôi thắt tạp dề, tất bật trong bếp.
Máy hút mùi kêu ù ù cũng không át nổi giọng chua chát, the thé của mẹ chồng vọng từ phòng khách vào.
“Con bé mà Trần Dương đang quen ấy à, gia đình người ta giàu lắm. Con một, chỉ có đúng một yêu cầu thôi
phải mua nhà trung tâm thành phố, trả thẳng, không thì khỏi cưới.”
Tôi bày đĩa sườn xào chua ngọt cuối cùng ra đĩa. Ngoài kia, Trần Dương lập tức tiếp lời, giọng đầy đắc ý:
“Mẹ, thế chẳng đúng lúc còn gì? Nhà cũ mình sắp nhận tiền rồi mà? Vừa hay để con dùng.”
Giọng mẹ chồng đầy cưng chiều:
“Chỉ có con là lanh lợi. Bố mẹ bàn từ lâu rồi, khoản tiền đó không đụng tới một đồng, tất cả cho con.
Anh chị con có ăn có ở, cần gì.”
Phòng khách bỗng im lặng trong chốc lát.
Tôi bưng đĩa, đứng sững ở cửa bếp. Ánh nắng từ cửa sổ phòng khách chiếu xuống nền gạch sáng loáng, chói đến nhức mắt.
Bố chồng hắng giọng, dùng giọng không cho phép phản đối để kết luận:
“Quyết vậy đi. Hai trăm tám mươi tám vạn, tuần sau chuyển hết vào thẻ của Trần Dương.”
Hai trăm tám mươi tám vạn.
Con số ấy như một cây kim lạnh buốt, đ//âm thẳng vào màng nhĩ tôi.
Tôi nhìn chồng mình — Trần Mặc người vẫn cúi đầu gọt táo trên sofa từ nãy đến giờ.
Tay anh rất vững, lưỡi da//o lướt đều, vỏ táo dài thượt rơi xuống, không đứt đoạn nào.
Như thể… anh chẳng nghe thấy gì.
Năm năm rồi. Anh luôn như vậy.
Ôn hòa, trầm lặng, như một miếng bọt biển, âm thầm hấp thụ tất cả bất công và áp lực từ gia đình mình, chưa từng phản bác.
Tôi đặt mạnh đĩa sườn xuống bàn, “rầm” một tiếng.
Mẹ chồng liếc tôi khó chịu:
“Làm gì thế? Giật cả mình. Nấu xong chưa mà lề mề thế?”
“Xong rồi.”
Tôi tháo tạp dề, giọng lạnh tanh.
Cả nhà ngồi quanh bàn ăn. Đây là căn hộ 80 mét vuông chúng tôi vay tiền mua, không lớn. Họ vừa tới là lập tức chật chội ngột ngạt.
Trần Dương gắp ngay miếng sườn to nhất, miệng đầy thức ăn vẫn nói:
“Anh, chị, lúc em cưới, hai người nhớ mừng phong bì to to đấy nhé.”
Mẹ chồng cười tươi, vỗ cậu ta một cái:
“Khách sáo với anh chị mày làm gì.
Anh mày kỹ thuật viên, chị dâu làm văn phòng, hai đứa cộng lại gần 20 triệu một tháng, thiếu gì chút tiền mừng cho mày.”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn Trần Mặc.
Anh cuối cùng cũng gọt xong quả táo. Vỏ táo cuộn tròn nguyên vẹn trên bàn.
Anh không ăn, mà cắt táo thành miếng nhỏ, đặt vào bát trước mặt tôi — thói quen bao năm nay.
Sau đó, anh ngẩng đầu, nhìn mẹ mình.
Ánh mắt phẳng lặng như nước ch//ết.
“Mẹ,” anh nói rất khẽ,“Tiền nhà cũ… mẹ định cho hết Trần Dương thật sao?”
Mẹ chồng gật đầu như chuyện hiển nhiên:
“Ừ. Nó cưới vợ là việc lớn. Các con lại không cần mua nhà.”
“Hai trăm tám mươi tám vạn, cho hết?”
Anh hỏi lại, như đang xác nhận một chuyện hoang đường.
“Đúng thế.”
Trần Dương chen vào, miệng vẫn nhai cơm,
“Anh à, không phải chứ? Chút tiền này anh cũng tranh với em? Em là em ruột anh mà.”
Ánh mắt Trần Mặc lần lượt lướt qua mặt em trai, bố, rồi dừng lại ở mẹ.
Anh bỗng cười.
Nụ cười rất lạ. Khóe môi nhếch lên, nhưng trong mắt không có một tia ý cười.
Rồi anh bật dậy.
Động tác quá mạnh khiến ghế ngã rầm xuống sàn.
Trước ánh nhìn kinh hãi của tất cả mọi người, Trần Mặc vươn hai tay, nắm chặt mép bàn.
Tôi thấy gân xanh trên cánh tay anh nổi lên.
Giây tiếp theo — Anh lật tung bàn ăn.
Canh cá nóng hổi, sườn đầy dầu mỡ, rau xanh đỏ rực, cùng mảnh bát đĩa vỡ ập thẳng vào bố mẹ chồng và Trần Dương đối diện.
“Á——!”
Tiếng hét chói tai vang lên.
Cả phòng hỗn loạn.
Nước sốt, dầu mỡ bắn đầy lên quần áo và tóc được chải chuốt cẩn thận của họ. Canh nóng làm họ bỏng đến nhăn nhó.
Bố chồng phản ứng nhanh hơn, lùi lại được chút, nhưng ống quần vẫn dính đầy thức ăn nhão nhoẹt.
Ông chỉ vào Trần Mặc, run rẩy vì tức giận: