Nếu không phải vì cái đồ tham ăn nhà mày làm ch//ết bố Giao Giao, tao có phải bị người ta chỉ vào sống lưng mà chửi không?
Đến giờ ông bà ngoại mày còn không cho tao bước chân vào nhà — tất cả là tại mày, cái đồ sao chổi!”
“Tao vốn lấy chồng êm ấm, bố mày cũng tốt với tao…
Đều do cái đồ đòi nợ là mày mà tao phải ly hôn! Mày hại tao đến mức này, sao tao phải đối xử tốt với mày? Tao nợ mày chắc?”
Tôi thấy bà cầm chổi, theo phản xạ chạy ngay.
Nhưng Vân Giao thấy tôi định chạy, lập tức nhào ra chặn cửa.
Hai người họ vây tôi ở giữa.
Cơ thể tôi gầy yếu vì suy dinh dưỡng, rất nhanh đã bị Vân Giao đè xuống.
Mẹ tôi vung chổi, phần đầu chổi đập “bốp bốp” lên đầu tôi từng nhát một.
Tôi cuộn mình lại, đầu đau đến nổ tung, ù đi liên tục.
“Mày còn dám chạy nữa hả… để tao xem mày chạy kiểu gì…”
“Hôm nay tao không đánh ch//ết mày thì tao không phải mẹ mày…”
“Đồ sao chổi…”
“Đẻ mày ra đúng là xui tám đời…”
Gương mặt vặn vẹo của mẹ lắc lư trước mắt tôi, tiếng chửi càng lúc càng hỗn loạn.
Giữa lúc choáng váng, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng Vân Giao hoảng sợ:
“Dì ơi… nó chảy má//u rồi…”
5
Khi tôi mở mắt, mẹ đang tát vào mặt tôi.
Gương mặt bóng dầu của bà trông như có chút hoảng loạn.
Nhưng tôi vừa thấy bà liền co rúm lại theo bản năng.
Tay bà khựng lại giữa không trung, rồi vẻ căng thẳng trên mặt phút chốc biến thành giận dữ.
“Không sao mà nằm vờ ch//ết cái gì! Dậy!”
Bà mặc kệ tôi sợ hãi, thô bạo kéo tôi ra ban công, khóa cửa lại, nói tôi phải tự kiểm điểm.
Giọng bà ù ù, tôi nghe không rõ.
Trên đầu tôi nổi hai cục u lớn, tai trái đau như có kim đâm.
Đau quá… đau đến mức khó thở.
Cả người nóng bừng, đầu nặng như đá.
Lúc tôi có ý thức trở lại, là khi Vân Giao đang đá tôi.
Nó ghé sát tai, nghiến răng đe dọa:
“Phạm Văn Kỳ, mày dám nói chuyện của tao với dì à! Tao nói cho mày biết — mày xong đời rồi!”
Nó cong môi cười nhạo, rồi quay ra hét với mẹ tôi:
“Dì ơi, Văn Kỳ chửi dì đó! Nó nói cơm dì nấu bẩn như con người dì, nó không thèm ăn!”
“Không muốn ăn thì cả đời đừng ăn!
Giao Giao, kệ nó, con ra ăn cơm.”
Mẹ tôi gào lên ngoài cửa.
“Phạm Văn Kỳ, chờ chết đi!”
Vân Giao cười đắc ý, lại đá tôi một cái rồi khóa cửa ban công.
Tôi mê mê tỉnh tỉnh, không còn sức giải thích, rồi lại ngất đi.
Tỉnh lại thì trời đã tối.
Tôi khát đến muốn ch//ết, sốt khiến mồ hôi đầm đìa, cổ họng khô rát như bị thiêu cháy.
Bản năng sinh tồn thúc tôi gõ cửa cầu xin mẹ thả tôi ra.
Trong đêm yên tĩnh, mẹ bị tôi làm ồn, nổi cơn khó chịu, cầm chổi đập ầm ầm lên cửa:
“La cái gì mà la! Không ngủ à? Muốn cho hàng xóm cười vào mặt tao hả?!”
“Mẹ, con biết sai rồi… mẹ cho con ra ngoài đi…”
Tôi nuốt hết tủi hờn, yếu ớt cầu xin.
Nhưng mặt mẹ càng méo mó:
“Bây giờ mới biết sợ à? Bây giờ mới biết xin?
Muộn rồi! Lần này không hai ngày thì đừng mơ được ra!”
Bà lại giơ chổi lên:
“Phạm Văn Kỳ, mày nợ Giao Giao cả đời, mày sinh ra là để làm trâu ngựa cho nó! Mày không có quyền phản kháng!
Đây là số mệnh của mày!”
“Còn nữa, nửa đêm cấm có hét! Mày mà dám la nữa, tao đánh ch//ết mày!”
Tôi tuyệt vọng nhìn qua ô cửa vuông nhỏ trên cánh cửa gỗ tróc sơn, thấy mẹ lạnh lùng quay vào phòng.
Đúng vậy.
Bà đúng là mẹ của Trần Vân Giao — không phải mẹ của tôi.
Bà chẳng thương tôi chút nào.
Tôi đờ người vài giây.
Rồi tôi nhảy xuống từ ban công tầng ba.
6
Tôi không muốn tự tử.
Chỉ là tôi thấy dưới kia có bụi cây nguyệt quế, nên tôi mới nhảy.
Tôi không chết, chỉ bị cành lá cào xước.
Nhưng chút đau đó chẳng là gì so với những cú đánh của mẹ.
Nghe tiếng động, mẹ lao xuống. Việc đầu tiên bà làm là đánh tôi.
“Mày điên rồi hả? Có biết thay một tấm kính cửa tốn bao nhiêu không?! Tao đúng là nợ mày kiếp trước — mày chỉ muốn hành tao chết mới vừa lòng!”
Bà kéo tôi khỏi bụi cây.
Người tôi bốc nhiệt vì sốt cao, mềm nhũn không nhúc nhích nổi.