1
Sáu giờ sáng, cửa cuốn của tiệm trái cây vang lên một tiếng “rầm” giòn tan.
Tôi mặc xong quần áo, đeo ba lô, như thường lệ đi thẳng đến cái sọt đen ở góc tường.
Bên trong là mấy quả cam hỏng được dọn từ trên kệ xuống.
Thường thì chỉ khi nào hỏng đến mức không bán được nữa, mẹ tôi mới bỏ vào cái sọt ấy.
Mùi chua nồng và thối rữa vẫn như mọi khi, nhưng ngửi lâu dần, tôi lại thấy có phần nghiện.
Tôi chọn một quả có phần hỏng ít nhất, thầm cầu mong phần ăn được sẽ nhiều hơn một chút.
“Lấy đại quả nào đi, đừng có kén cá chọn canh, tật xấu đấy!”
Mẹ liếc tôi một cái trong lúc đang cho những miếng kiwi cắt sẵn vào hộp nhựa.
Bà cẩn thận đặt hộp vào ba lô của em trai tôi, rồi tiếp tục dặn dò:
“Trên đường nhớ đeo ba lô giúp em, nó còn nhỏ, không mang nổi cái cặp nặng như vậy đâu.”
Dù em trai tôi đã cao hơn tôi từ lâu, nhưng tôi vẫn “ừ” một tiếng, bước lại gần mẹ, đeo ba lô của em ra phía trước người mình.
Ba lô của em to và nặng hơn, thật ra đeo sau lưng sẽ đỡ mỏi hơn.
Nhưng tôi luôn đeo ở phía trước, vì nó còn mới tinh, sờ vào cứng cáp, chắc chắn.
Người ta nhìn thấy tôi sẽ chú ý đến cái ba lô xinh đẹp ấy trước tiên, như thể nó thuộc về tôi vậy.
Tôi thích cảm giác đó.
“Đến trường rồi hãy ăn trái cây nhé, đừng quên.” Mẹ vừa nói với tôi, vừa nói với em trai.
Em trai tay cầm nửa cái bánh bao nhân thịt, tiện tay lau miệng dính dầu mỡ.
“Biết rồi, con ăn no rồi, giờ ăn nữa cũng không vô.”
Mẹ cười hiền, rút khăn giấy lau miệng cho em, rồi lấy ra một xấp tiền nhét vào ngăn bí mật trong cặp em.
Vừa làm, mẹ vừa liếc nhìn tôi: “Con cũng vậy, đừng có ăn cam giữa đường, lát đau bụng lại bắt mẹ đưa đi viện. Nếu vào trường thấy không khỏe thì nói cô giáo đưa đi phòng y tế.”
Tôi gật đầu, kéo ba lô lên vai, chậm rãi bước ra khỏi tiệm.
Đoạn đường đến trường mất mười lăm phút, tôi và em trai một trước một sau.
Chúng tôi gần như không bao giờ trò chuyện, em luôn cắm mặt vào cái điện thoại mới mà mẹ mua.
Nhưng tôi cũng không thấy buồn chán, tôi thích quan sát người đi đường.
Tôi nhìn dáng vẻ của họ và tưởng tượng về cuộc sống của họ, họ có những người thân như thế nào?
Vừa đi vừa suy nghĩ, chẳng mấy chốc đã đến cổng trường.
Em trai giật lấy ba lô của mình, không quay đầu lại mà đi thẳng vào lớp.
Tôi chợt thấy người nhẹ hẳn, nhưng trong lòng lại trống vắng kỳ lạ.
Tôi sờ lên chiếc ba lô cũ kỹ của mình, tháo ra ôm vào lòng.
Mặt trước của ba lô rách vài chỗ, ôm như vậy thì sẽ không ai nhìn thấy.
Bàn của tôi ở góc cạnh cửa sổ, tôi nhét ba lô vào ngăn bàn, lấy quả cam từ túi ra đặt lên mặt bàn.
Mặt hỏng vẫn hướng vào tường.
Đổi góc nhìn, nó trông cũng giống như một quả cam lành lặn.
“Lại ăn cam nữa hả?” Bạn cùng bàn Tiểu Vân ghé đầu lại, “Đúng là con nhà bán trái cây!”
Tôi cười, nói: “Mẹ tớ bảo cam nhiều vitamin.”
Tiết đầu tiên, tôi không ăn cam, chỉ uống nước liên tục.
Ăn cam hỏng lúc bụng đói dễ bị tiêu chảy, phải uống nước lót dạ trước.
Trước khi bắt đầu tiết hai, cơn đói dữ dội ập đến, tôi tranh thủ bóc quả cam ra.
Tiếc là bên trong phần lớn đã nát bét.
Tôi vội vã chọn vài múi còn ăn được bỏ vào miệng, rồi chạy đến thùng rác ném phần nát nhũn vào.
Phải nhét sâu vào kẽ rác, như thế sẽ không ai chú ý.
Trong miệng vẫn còn vị chua đắng, nhưng ít ra bụng không còn trống rỗng nữa.
Lớp học của em trai ở ngay bên cạnh, tôi thấy nó đang bị một đám bạn vây quanh, trên tay cầm hộp trái cây mẹ chuẩn bị.
“Kiwi nhập từ New Zealand đấy, hơn trăm tệ một ký cơ.” Em trai nói đầy kiêu hãnh, hào phóng chia cho các bạn.
“Mẹ cậu tốt thật, ngày nào cũng chuẩn bị trái cây mắc tiền vậy.”
Em tôi cười hớn hở, bỗng nhiên thấy tôi đứng ngoài cửa sổ.
Nét mặt nó chợt thay đổi, nhíu mày khó chịu.
Tôi nhận ra mình đã khiến nó mất mặt, liền quay lưng bỏ chạy.
Trong dạ dày, mấy múi cam ít ỏi bị nước dội lên, lắc lư chao đảo.
Ngồi lại vào chỗ, bụng tôi bắt đầu réo lên từng tràng không ngừng.
Không chỉ bụng, mà vết chàm do nấm móng tay gây ra lâu ngày trên tay tôi cũng lại ngứa ngáy dữ dội.
Tôi dùng móng tay gãi, càng gãi càng ngứa.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại cảnh ấy, tôi cũng không thể ngờ—
Đó lại là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy em trai mình.
2
Tan học, như thường lệ tôi đi tìm em trai để cùng về nhà, nhưng lại phát hiện nó đã đi mất từ lúc nào.
“Chị không biết hôm nay là sinh nhật của Kỷ Mục Tinh à? Nó đi ăn với bạn rồi.”
Một bạn học của em trai nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
Lúc này tôi mới chợt hiểu ra, nhớ lại sáng nay mẹ nhét vào cặp em trai một xấp tiền mặt.