“Chú Lưu! Cứu với!!”
Giọng tôi khàn đặc, nghẹn ngào trong tiếng khóc.
Chú Lưu mặc áo ba lỗ mở cửa, mắt nhắm mắt mở: “Sáng sớm ầm ĩ cái gì thế?”
“Em trai cháu bị da//o đâ/m rồi! Làm ơn gọi giúp cháu xe cấp cứu với!!”
Tôi nói trong hoảng loạn, túm lấy tay chú kéo thẳng về phía tiệm.
Chú Lưu vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền bị dọa cho tái mặt, lập tức lấy điện thoại gọi 120.
Vừa gọi, chú vừa hỏi tôi: “Bố mẹ cháu đâu rồi? Không có ở nhà à?”
Nước mắt tôi rơi không ngừng, tôi gật mạnh đầu.
Nỗi sợ hãi và lo lắng khiến toàn thân tôi run rẩy không cách nào kìm lại được.
Gọi xong điện thoại, chú Lưu tìm khăn đến, ấn quanh vết thương của em tôi để cầm má//u.
Nhưng khăn lập tức bị m//áu nhuộm đỏ, má//u vẫn không có dấu hiệu ngừng chảy.
Nhìn sắc mặt em trai càng lúc càng trắng bệch, tim tôi cũng hoảng loạn đến tột độ.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên mỗi lúc một gần, các nhân viên y tế nhanh chóng nâng em lên cáng.
Ngay đúng lúc đó, bố mẹ tôi về đến nơi.
Mẹ vừa nhìn thấy em trai toàn thân bê bết máu bị đưa lên xe cứu thương thì thét lên một tiếng, mất kiểm soát òa khóc.
Bố dìu mẹ, gương mặt đầy lo lắng không ngừng hỏi tình hình từ nhân viên y tế.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Sao Tiểu Tinh lại bị thương?!”
Bất ngờ, mẹ quay phắt sang tôi, ánh mắt độc địa như tẩm độc:
“Có phải tại con không trông chừng Tiểu Tinh cho đàng hoàng không?!”
Tôi mở miệng ra, nhưng không thốt nổi một lời.
Ánh mắt của mẹ quá đáng sợ, giống như hận không thể giết chết tôi vậy.
“Chát!”
Bà giơ tay, tát thẳng vào mặt tôi một cái thật mạnh.
“Nếu Tiểu Tinh có mệnh hệ gì, mẹ nhất định không tha cho con!”
Mẹ chỉ thẳng ngón tay vào mặt tôi, nghiến răng ném lại câu đó, rồi cùng bố xoay người chạy theo xe cứu thương rời đi.
Tôi đứng một mình giữa cửa tiệm tan hoang bừa bộn, nhất thời mất hồn mất vía.
Vệt máu trên sàn đã bắt đầu đông lại.
Như bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt, tôi chậm rãi bước về phía chiếc sọt xử lý ở góc.
Bên trong có hai quả cam đã thối đến mức ngả trắng.
Tôi máy móc nhét hai quả cam vào túi, cố giữ lấy chút trật tự cuối cùng trong lòng, rồi bắt đầu dọn những trái cây rơi vãi đầy đất.
Chú Lưu giúp tôi dựng lại chiếc kệ nặng trịch, vỗ nhẹ lên vai tôi:
“Phán Phán…”
Nói được nửa chừng, chú thở dài một tiếng rồi quay người rời đi.
Tôi chẳng còn tâm trí để ý tới người khác, chỉ biết mình phải nhanh chóng dọn dẹp lại cửa tiệm.
Trong vũng máu còn lẫn không ít quả anh đào, vì màu tương tự nên nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng nhận ra chúng đã dính đầy máu.
Đó hẳn là anh đào mẹ chuẩn bị cho em trai.
Mỗi ngày, mẹ đều chọn ra một phần trái cây đắt nhất, ngon nhất trong tiệm, bỏ vào giỏ riêng rồi đặt trên kệ cao nhất.
Trong giỏ trái cây đó, lúc nào cũng để sẵn một con dao gọt.
Sở dĩ đặt trên kệ cao nhất là vì mẹ sợ tôi lén lấy.
Dù từ trước đến nay, tôi chưa từng lén lấy một lần nào.
Hôm nay, hẳn là em trai muốn tự mình lấy trái cây, nên mới kéo đổ cả chiếc kệ.
Và con da//o vẫn luôn nằm trong giỏ đó, không lệch một chút nào, đã đâ//m thẳng vào tim em.
4
Em trai không còn nữa.
Khi bố mẹ về đến nhà thì đã là nửa đêm, mắt mẹ sưng húp như hai quả óc chó.
Vừa bước vào cửa, bà đã gào lên rồi lao thẳng về phía tôi, hai tay bóp chặt cổ tôi.
“Là tại mày! Đồ sao chổi!”