1
Ngày thứ ba sau khi tôi chặn em trai và em dâu, tôi nhận được cuộc gọi từ chị họ:
“Gia Bảo, em định bán căn nhà ở tiểu khu Long Phúc à? Bên chị có người bạn đang quan tâm, chị cho bạn ấy số điện thoại của em nhé?”
“Bán nhà? Ai nói em định bán nhà?”
“Em trai em đấy. Tối qua nó đăng mấy bài lên vòng bạn, nói muốn bán căn nhà ở Long Phúc...”
Em trai tôi!?
Ngón tay tôi khựng lại trên chuột, chẳng còn tâm trí làm thêm giờ. Tôi cúp máy với chị họ, sắc mặt u ám, lập tức kéo em trai và em dâu ra khỏi danh sách chặn.
Vừa mở vòng bạn của họ ra, từng bài đăng rao bán nhà đập vào mắt khiến tôi suýt nghẹn thở vì tức:
【Tiểu khu Long Phúc, 150m², 4 phòng ngủ 1 phòng khách, chưa dùng đến suất học, toàn bộ nội thất trị giá 1,2 triệu tặng kèm, chỉ bán với giá 6 triệu tệ.】
【Nhà mới cưới, mới ở được một năm, toàn bộ nội thất đều là vật liệu cao cấp, riêng tủ âm tường trong phòng ngủ chính đã tốn 200.000 tệ.】
【Chào đón mọi người đến xem nhà, lưu ý: giá bán chưa bao gồm TV, điều hòa, máy giặt và lò sưởi điện.】
...
TV, điều hòa, máy giặt và cái lò sưởi chưa đến 100 tệ đó chính là toàn bộ của hồi môn của em dâu tôi.
Còn căn hộ 150 mét vuông kia là nhà cưới mà tôi tặng em trai năm ngoái.
Khi ấy đã nói rõ là chỉ cho ở, vì khoản vay vẫn chưa trả hết, thủ tục sang tên chưa làm xong, sổ đỏ vẫn còn nằm trong két sắt nhà tôi.
Vậy mà giờ nó lại dám tự ý rao bán nhà!? Điên rồi chắc!?
Tôi giận đến mức gọi ngay cho nó:
“Hà Gia Minh, ai cho phép cậu bán nhà của tôi?”
Điện thoại là em dâu bắt máy:
“Chị à, nếu không muốn bọn em bán nhà thì mau chuyển tiền lương cho bảo mẫu đi. Không thì bọn em không có tiền thuê nữa, chỉ còn cách bán nhà thôi.”
“Không có tiền thì đừng thuê!” Tôi lạnh lùng đáp, “Nếu hai người dám bán nhà, thì hẹn nhau ra tòa đi!”
2
Lúc đó tôi đang bận việc nên cũng chẳng quá để tâm, chỉ nghĩ em trai và em dâu nói miệng vậy thôi, chắc không đến mức làm liều thật.
Dù sao gia đình tôi từ trước đến nay cũng rất hòa thuận, mối quan hệ giữa tôi và em trai cũng khá thân thiết.
Ở quê, nơi trọng nam khinh nữ, ba mẹ sinh con gái đầu lòng không những không ghét bỏ, còn đặt tên tôi là “Gia Bảo”, đủ thấy họ quý con gái đến nhường nào.
Sau này sinh thêm em trai, ba mẹ vẫn luôn đối xử công bằng, thậm chí có phần thiên vị tôi hơn.
Năm đó tôi thi đỗ đại học top đầu, đúng lúc em trai thi cấp hai được có 300 điểm. Đáng lẽ chỉ cần 30.000 tệ là có thể xin cho nó vào một trường cấp ba bình thường, vậy mà ba mẹ lại đưa toàn bộ số tiền còn lại trong nhà cho tôi:
“Gia Bảo, con học giỏi, đi học tiếp đi.”
Kết quả, tôi mang theo máy tính mới, điện thoại mới lên đại học, còn em trai chỉ học trung cấp.
Vì thấy áy náy, trong suốt thời gian đại học tôi đều trích một phần tiền dạy thêm gửi về cho em trai, cứ thế kéo dài hơn mười năm. Tháng này tôi còn chuyển cho nó 10.000 tệ để sắm đồ cho em dâu và em bé.
Bạn bè nói tôi là “bà chị bao nuôi em trai”, nhưng tôi chẳng mấy bận tâm.
“Bà chị bao nuôi” là chỉ người vượt quá khả năng của mình để lo cho em, còn với mức lương 100.000 tệ một tháng như tôi, mỗi tháng đưa ra một hai chục ngàn giúp em trai cũng chẳng ảnh hưởng gì, thậm chí tôi còn âm thầm tự hào vì mình có khả năng chăm lo cho gia đình.
Tất nhiên, em trai tôi cũng không phải loại vong ân bội nghĩa.
Nó từng giúp tôi đánh gã bạn trai cũ trăng hoa, từng thức trắng đêm bên giường bệnh khi tôi bị viêm dạ dày cấp tính.
Nó hiếm khi mở miệng xin tiền, đến tiền sính lễ cũng nói là “mượn tạm”, chứ không phải muốn lấy không.
Nên tôi thật sự không hiểu nổi lần này nó và em dâu lại làm ra chuyện vô lý như vậy.
Muốn tôi chi 360.000 tệ tiền thuê bảo mẫu? Không đưa thì dọa bán nhà của tôi?
Đây là chuyện người bình thường có thể làm sao!?
Tức thì tức, nhưng trong lòng tôi vẫn thấp thỏm không yên, lo liệu có phải em trai gặp chuyện gì không.
Về nhà, tôi còn bảo mẹ thử hỏi thăm xem sao.
3
Có lẽ vì ba mẹ đã khuyên nhủ, nên em trai và em dâu im ắng được hai tuần, không còn nhắc tới chuyện tiền thuê bảo mẫu nữa. Đúng lúc tôi vừa hoàn thành xong dự án, định nghỉ ngơi vài hôm thì nhận được cuộc gọi của em trai.
“Chị à, chị có thể trả nốt khoản vay căn hộ ở tiểu khu Long Hoa được không?”
“Ý gì vậy?” Tôi cau mày.
“Chị, em với Thư Tình đã tìm được người mua rồi, sáng nay vừa ký hợp đồng, chỉ cần nhà được giải chấp là có thể sang tên.”
Trong đầu tôi như có tiếng “ong” vang lên, mất đến hơn mười giây tôi mới cố gắng giữ bình tĩnh.
Họ… thật sự bán nhà rồi!?
“Hà Gia Minh, em lấy đâu ra sổ đỏ?”
Sổ đỏ vẫn luôn được cất trong két sắt trong phòng ngủ của tôi. Em trai và em dâu thậm chí còn không biết mật mã, sao có thể lấy được?
“Em lừa được từ tay mẹ.” Em trai đáp rất thản nhiên, “Chị à, em đã nhận của người mua 300.000 tệ tiền đặt cọc rồi, căn nhà này nhất định phải bán.”
Tim tôi thắt lại. Ngay cả tiền cọc cũng đã nhận, nếu không phải cần giải chấp mới giao dịch được, có khi chúng nó bán xong rồi cũng không thèm nói với tôi một tiếng.
Nhưng đây không chỉ là căn nhà 6 triệu tệ, mà còn là… nhà của tôi!
Hành động này khác gì trắng trợn cướp đoạt?
Tay tôi run lên vì giận, siết chặt điện thoại, ép mình phải giữ bình tĩnh: