5
Em trai tôi lảng tránh ánh mắt, giọng vẫn cứng nhắc:
“Dĩ nhiên là thật, Quảng Hạo chỉ có bà vú này mới dỗ được, em cũng hết cách rồi.”
“Hừ.” Tôi bật cười lạnh, ánh mắt quét về phía em dâu đang đứng nghe lén ở cửa phòng, giọng nói không mang chút hơi ấm:
“Mạnh Thư Tình, em trai cô sắp cưới vợ rồi nhỉ? Cô xúi chồng mình bán nhà, chẳng phải để gom tiền mua đứt nhà cưới cho cậu em à?”
Bạn gái của em trai Mạnh Thư Tình là một cô bé đang làm ở bộ phận của tôi. Trước đây tôi không để tâm, nhưng mấy ngày nay rảnh rỗi, lại nghe nói họ sắp kết hôn, nhà trai không chỉ đưa 500.000 tệ tiền sính lễ, mà còn chuẩn bị mua luôn căn hộ hơn 3 triệu tệ, thanh toán một lần.
Lúc đó tôi mới chợt hiểu ra: chuyện Mạnh Thư Tình bỗng nhiên nhắm vào căn nhà kia, rất có thể là vì muốn giúp em trai mình mua nhà cưới trả thẳng.
“Hà Gia Minh, vợ cậu dùng tiền của tôi để mua nhà cho em trai cô ta, cậu thấy vậy là hợp lý sao?”
Tôi vừa dứt lời, Mạnh Thư Tình đã hằm hằm xông vào phòng ăn:
“Chị à, căn nhà đó chị đã tặng cho Gia Minh rồi, tiền bán nhà tất nhiên là của tụi em, sao lại nói là của chị?”
“Mạnh Thư Tình, trong giấy cam kết tôi viết rất rõ: căn nhà đó chỉ tặng để hai người ở lâu dài, không phải để tự tiện bán. Hai người đã vi phạm thỏa thuận, tôi sẽ liên hệ luật sư kiện ra toà, thu hồi lại căn nhà.”
“Kiện á?”
Mẹ tôi giật mình:
“Gia Bảo, con không hay nói ‘chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì không đáng lo’ sao? Sao lần này lại đòi kiện? Mau rút đơn đi, Gia Minh là em trai ruột của con mà!”
“Gia Bảo, nhà bán rồi thì thôi, con kiện em mình ra tòa là có ý gì? Muốn cả làng chê cười nhà mình à?”
Mẹ vừa dứt lời, ba tôi cũng nặng mặt tiếp lời, giọng chẳng hề dễ chịu:
“Con là chị, em trai có khó khăn thì nên dang tay giúp đỡ. Kiện tụng cái gì mà kiện? Không được phép kiện!”
Tôi rất muốn biện minh cho bản thân, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt tức giận và đầy căng thẳng của ba mẹ, tôi lại nghẹn họng không nói nên lời.
Tôi từng nghĩ ba mẹ đối xử với tôi và em trai như nhau, thậm chí còn thương tôi nhiều hơn. Nhưng giờ phút này, họ lại đứng hoàn toàn về phía em trai, như thể mọi lỗi lầm đều là do tôi gây ra.
“Ba, mẹ, nếu Hà Gia Minh không trả lại căn nhà, con chỉ còn cách dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi.”
“Gia Bảo, con chỉ có một đứa em trai, cho nó một căn nhà thì đã sao? Vì một căn nhà mà đòi kiện em ra toà, con đúng là đứa con bất hiếu! Nuôi con lớn đến từng này, ba mẹ có ích gì? Thà nuôi một con chó còn hơn, ít ra nó không quay lại cắn chủ!”
Khi tôi nói sẽ khởi kiện Hà Gia Minh, ba tôi cuối cùng cũng không giữ bộ mặt đạo lý nữa. Ông rít ra câu độc địa nhất từ trước đến giờ.
“Thà nuôi chó còn hơn nuôi con như mày.”
Năm từ ấy như một nhát dao sắc lẹm, rạch toang lớp vỏ bọc của thứ tình thân suốt ba mươi năm qua, để lộ ra chân tướng trần trụi – sự trọng nam khinh nữ ăn sâu vào máu.
Ngực tôi đau nhói, từng chữ như máu nhỏ ra khỏi miệng:
“Ba, là con bất hiếu, hay là vì ba mẹ thiên vị con trai?”
6
Ba tôi không ngờ tôi lại nói thẳng như vậy, tức giận đến mức đập mạnh đũa xuống bàn:
“Hà Gia Bảo! Đừng quên năm xưa ai là người đưa tiền cho con đi học đại học! Nếu lúc đó ba đưa 30.000 đó cho em con học cấp ba, biết đâu giờ nó còn kiếm nhiều tiền hơn cả con!”
Mẹ tôi vội vã xoa dịu:
“Con ngốc à, từ nhỏ ba mẹ thương con thế nào, con còn không biết sao? Những gì con có, chưa chắc em con có, nhưng những gì em con có, thì con nhất định cũng có.”
“Thật sao?” Tôi cười lạnh.
“Vậy mỗi tháng ba mẹ lấy tiền con gửi về để trợ cấp cho Hà Gia Minh, ba mẹ có từng nghĩ đến việc trợ cấp cho con một lần nào chưa?”
“Hà Gia Bảo, con cố tình bắt bẻ phải không? Con lương tháng mười mấy vạn, ba mẹ còn trợ cấp được gì cho con nữa?”
Ba tôi hét lớn, rồi bất ngờ lật tung cả bàn ăn.
Cơm canh đổ vung vãi dưới đất, mảnh sứ vỡ bắn khắp nơi.
Tôi ngơ ngẩn vài giây. Thì ra… lương tháng mười mấy vạn cũng có thể trở thành lý do để họ ngừng yêu thương tôi.
Khoảnh khắc đó, rất nhiều điều bỗng trở nên rõ ràng — những điều trước kia vẫn luôn khiến tôi thấy mơ hồ, nhưng lại không dám đối diện, không dám đi đến tận cùng của sự thật.
Ví dụ như năm nào mẹ cũng dẫn tôi đi mua vàng, nói là để dành làm của hồi môn cho tôi.
Vậy mà đến ngày em trai cưới vợ, tôi lại thấy toàn bộ số vàng ấy… đều đeo trên người em dâu.
Ví dụ như một lần tôi giúp mẹ cài ứng dụng điện thoại, tình cờ phát hiện bà ghim một nhóm chat ba người lên đầu, gồm ba, mẹ và em trai.
Tôi hỏi vì sao không kéo tôi vào nhóm, mẹ bảo:
“Vì mẹ với ba hay mắng em con, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của con.”
Lại ví dụ như tôi từng nghĩ, chỉ cần nói miệng cho phép em trai và em dâu ở lâu dài trong căn nhà ở Long Phúc là đủ rồi.
Nhưng ba mẹ lại nói vì muốn bên nhà gái yên tâm, nên khuyên tôi viết hẳn giấy cam kết.
Giờ thì em trai tôi cầm chính tờ giấy ấy… đem bán nhà.
...
Từng chuyện, từng chuyện một đều cho thấy ba mẹ thiên vị con trai.
Chỉ là tôi vẫn luôn tự huyễn hoặc bản thân:
“Sao mà có chuyện trọng nam khinh nữ được, ba mẹ còn cho mình học đại học top đầu, còn để em trai học trung cấp cơ mà?”