5.
Chờ trưởng phòng đi khỏi, Vương Tư Tư quay sang lườm tôi cháy mặt.
Tôi vẫn giữ gương mặt điềm nhiên, ánh mắt lạnh tanh.
Càng nhìn, cô ta càng tức.
“Cái thái độ gì đấy? Xem thường tôi à?”
“Đừng tưởng chỉ có cô là biết làm việc, tôi chắc chắn sẽ khiến tổng giám đốc Hoa Cường ký hợp đồng—chờ mà xem!”
Thấy cô ta hùng hổ đến vậy, tôi khẽ nhếch môi cười:
“Xem ra cô nghe nhạc Lương Tĩnh Như hơi bị nhiều đấy — người đâu mà đầy rẫy… dũng khí.”
Nói xong, mặc kệ Vương Tư Tư đang chuẩn bị nổi khùng, tôi quay người đi thẳng đến phòng nhân sự, xin nghỉ bệnh hai ngày.
Vừa lãnh xong tiền hoa hồng, tôi quyết định thưởng cho bản thân—rủ mẹ đi nghỉ dưỡng ở resort suối nước nóng.
Cả năm nay bận tối mặt, chẳng có thời gian nào ở cạnh mẹ, giờ bù đắp lại cũng là vừa đẹp.
Trưa hôm đó, tôi vừa bước ra khỏi nhà hàng thì đụng ngay… một đoàn người quen.
Trưởng phòng, Vương Tư Tư, và vài “cận thần” của ông ta đang lượn lờ trong khuôn viên resort.
Hôm nay là ngày tiếp đón tổng giám đốc tập đoàn Hoa Cường, họ mà có mặt ở đây thì chắc chắn đối phương cũng đang nghỉ tại chỗ này.
Cả bọn mặt mày phởn phơ, đang cười nói ầm ĩ:
“Dù hôm nay chưa bàn ra hợp đồng, nhưng tổng giám đốc Hoa Cường cứ nhìn chằm chằm Tư Tư suốt thôi!”
“Chuẩn luôn, ông ấy thích Tư Tư ra mặt, đơn hàng giai đoạn hai kiểu gì cũng vào tay mình!”
“Tư Tư, cố thêm chút nữa là chốt được hợp đồng rồi! Mười lăm vạn tiền hoa hồng đấy!”
Cả đám đang “diễn sâu” thì ngước lên, bắt gặp tôi.
Sửng sốt vài giây, rồi lập tức bước tới:
“Ủa Hứa Văn San? Cô cũng ở đây à?”
“Giờ thấy tiếc chưa? Bỏ qua đơn hàng lớn như thế, chắc đang hối hận muốn chết rồi đúng không?”
“Hừ, Tư Tư sắp ký được hợp đồng giai đoạn hai rồi. Tiền hoa hồng mười lăm vạn đó nha. Giờ cô có khóc cũng muộn rồi!”
Trưởng phòng nhìn tôi, mặt lạnh tanh:
“Cô không biết trân trọng cơ hội, giờ còn bám theo làm gì?”
Tôi nhướng mày, nhẹ giọng hỏi lại:
“Tôi bám theo?”
Vương Tư Tư liền chen vào, giọng đầy đắc ý:
“Chứ gì nữa! Không thì cô mò tới đây làm gì?”
Tôi không thèm thay đổi sắc mặt, chỉ thản nhiên đáp:
“Liên quan gì đến cô?”
Vương Tư Tư tức đến tái mặt:
“Cô… cô đừng có mà được voi đòi tiên!”
Tôi vẫn giữ nguyên giọng đều đều:
“Biến.”
Mặt cô ta đỏ bừng, bước lên một bước, rít lên:
“Cô nói gì?”
Nhìn thấy Vương Tư Tư thật sự nổi khùng, mấy tay chân thân cận của trưởng phòng vội vàng đứng ra chắn giữa hai người.
“Tư Tư à, bỏ đi, đừng chấp với cô ta. Cô ta ghen đấy, thấy cô nhẹ nhàng ký được hợp đồng Hoa Cường thì tức thôi mà.”
Tôi bước lui một bước, khẽ hừ lạnh, sau đó xoay người rời đi.
Vừa đi xa được một đoạn, tôi vẫn còn nghe rõ tiếng trưởng phòng vọng lại:
“Tư Tư, phải tranh thủ đấy. Cứ tận dụng triệt để ưu thế của em mà chốt hợp đồng cho nhanh.”
“Đơn của Hoa Cường chốt xong thì sau đó còn một loạt đơn tương tự nữa, tôi sẽ giao hết cho em làm.”
Tiếng Vương Tư Tư vút cao, đắc ý ra mặt:
“Trưởng phòng cứ yên tâm, mọi thứ cứ để em lo!”
Nghe đoạn đối thoại đó, tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.
Buồn cười thật.
Tôi đã làm việc với tập đoàn Hoa Cường suốt một năm trời, hiểu cách họ vận hành và kiểu người họ ưa chuộng.
Mà với cái cách làm việc và “ưu thế” kiểu kia của Vương Tư Tư?
Tôi dám chắc—cô ta chết chắc.
6.
Tối chín giờ, tôi đang nằm giường đọc "Từ 0 đến 1", ngoài hành lang bỗng có tiếng ồn ào náo nhiệt.
Mẹ tôi vừa tắm suối khoáng về, hớn hở đẩy cửa bước vào với vẻ mặt hóng drama toàn tập:
“Có trò vui nè! Vợ cả bắt gian tiểu tam ngay tại trận!”
Không ngoài dự đoán.
Gieo nhân nào thì gặt quả nấy.
Tôi vươn vai, ngáp một cái rồi tiếp tục chúi mũi vào cuốn sách trên tay.
Chỉ là—tôi đã quyết định, sáng mai sẽ cắt ngắn kỳ nghỉ, về công ty xem kịch hay.
Sáng hôm sau, vừa bước chân vào văn phòng, đã thấy trưởng phòng đi đi lại lại, hưng phấn như uống nhầm… nước tăng lực:
“Mọi người chỉnh đốn tác phong, chuẩn bị đón tiếp tổng giám đốc tập đoàn Hoa Cường!”
“Tổng giám đốc công ty mình và cả giám đốc kinh doanh cũng sẽ có mặt, ai mà làm mất mặt tôi thì đừng trách!”
Nói xong, ông ta quay sang nở nụ cười hớn hở với Vương Tư Tư:
“Đơn hàng lần này khó đến mức lần trước Hứa Văn San mất hơn một tháng mới xử lý xong, thế mà Tư Tư chỉ mất hai ngày đã chốt xong! Quá xuất sắc!”
Vương Tư Tư thì ngồi trong phòng nhưng vẫn đeo kính râm, khẽ nhếch môi đầy kiêu ngạo:
“Trưởng phòng, Hứa Văn San là cái thá gì mà dám so với tôi.”
Tôi ngẩng đầu, nhàn nhã đáp:
“Đúng. Cô là ‘một thứ’, hơn bất cứ ‘thứ gì’ khác.”
Vương Tư Tư: “…”
Tôn Lỗi thấy cô ta bị tôi đá xoáy liền cười không nhịn được, lén ghé tai tôi: