1
Lúc đồng nghiệp nói muốn đi du lịch Đông Nam Á dịp nghỉ phép, tôi rất hào hứng vì đó cũng là nơi tôi đã muốn đi từ lâu.
Cả hai nhanh chóng quyết định đồng hành.
Các đồng nghiệp khác nghe được cũng lần lượt xin tham gia.
Mà ba tôi lại làm trong ngành du lịch, mọi người đều tin tưởng giao việc đặt tour cho tôi.
Tôi về nhà thương lượng với ba rất lâu, cuối cùng ông cũng đồng ý hỗ trợ với giá nội bộ – không lời một xu, chỉ lấy đúng 60% giá gốc.
Khi biết tin, các đồng nghiệp mừng rỡ bao vây tôi:
“Huệ Huệ, cậu tốt thật đấy, giúp tụi mình tiết kiệm được một mớ tiền!”
“Đúng đó, tôi cứ tưởng đi nước ngoài chắc phải tốn cả chục ngàn, ai ngờ chỉ cần năm ngàn mà bao trọn gói luôn!”
“Lại còn ở khách sạn năm sao nữa chứ, đời tôi chưa từng được ở chỗ xịn như vậy.”
Nghe xong mà tôi cũng thấy ngại, nhưng trong lòng lại càng mong đợi chuyến đi này.
Mọi người lần lượt chuyển tiền cho tôi.
Vì đều là đồng nghiệp nên tôi cũng không gấp ký hợp đồng, tính đợi gần đến ngày đi thì đem hợp đồng qua để mọi người ký một lượt.
Sau đó tôi chuyển toàn bộ tiền vào công ty ba, bắt đầu đặt vé máy bay và khách sạn.
Không ngờ, hai ngày trước khi xuất phát, vị tổ trưởng "thần long thấy đầu không thấy đuôi", quanh năm nhàn rỗi kia lại bất ngờ xuất hiện ở chỗ tôi.
Ông ta đập mạnh tay xuống bàn làm việc khiến tôi giật nảy.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, ông ta đã mắng luôn:
“Chính cô là người dụ cả đám đăng ký tour năm ngàn một người đó à?”
Nghe xong, tôi thấy không vui chút nào.
Gì mà “dụ”? Rõ ràng là mọi người cùng thống nhất để tôi phụ trách.
Hơn nữa lần này ba tôi cũng không lấy lời, coi như tôi góp chút phúc lợi cho anh chị em trong công ty – dù gì ai cũng làm việc rất vất vả.
Tôi nghĩ chắc tổ trưởng không hiểu nội tình, vì mới nghe năm ngàn thì thấy có vẻ nhiều thật.
Nhưng giá đó bao gồm cả vé máy bay khứ hồi, khách sạn năm sao, ăn uống, các hoạt động trải nghiệm trong suốt hành trình, không cần tự bỏ thêm bất kỳ đồng nào trừ khi mua sắm riêng.
Tôi liền giải thích:
“Tổ trưởng à, thật ra giá này đã là ưu đãi nội bộ nhất rồi, không lời một xu. Trong đó bao gồm vé khứ hồi, còn có…”
Tôi vừa đếm ngón tay vừa định giải thích kỹ thì ông ta đột nhiên xé luôn hợp đồng mà ba tôi gửi đến đặt trên bàn.
“Phì! Các người làm ăn đúng kiểu tư bản, miệng thì nói không lời lãi, nhưng trong bụng tính toán từng đồng. Giảm 40% mà vẫn còn năm ngàn thì giá gốc chắc tám ngàn rồi? Lãi ba ngàn một khách mà còn dám bảo là không lời? Ba cô chắc ngu lắm mới làm chuyện tốt như thế ha?”
Nghe ông ta chửi cả ba tôi, lại còn tự ý xé giấy tờ, tôi bắt đầu tức.
2
“Tôi nể anh là tổ trưởng nên mới nhịn đến giờ, nhưng anh tới đây dựng chuyện không bằng chứng, còn xé đồ của tôi – anh muốn gì đây?”
Thấy hai bên cãi nhau, các đồng nghiệp bắt đầu kéo đến.
Họ biết tôi lấy giá nội bộ nên nhanh chóng lên tiếng bênh vực:
“Tổ trưởng, anh trách lầm Huệ Huệ rồi, giá này thực sự là quá hời!”
“Đúng đó, Huệ Huệ bình thường ai cũng quý, không phải kiểu người làm chuyện gian lận đâu.”
Tổ trưởng lườm tôi một cái rồi lạnh lùng nhìn sang đám đồng nghiệp:
“Các người cũng ngây thơ quá, chỉ biết mặt chứ ai biết lòng? Sao chắc được là cô ta không gian trá?”
Ông ta lại quay sang tôi, giọng khinh thường:
“Ăn tiền công ty chưa đủ, giờ còn tranh phần của đồng nghiệp? Mau trả tiền lại đây! Anh họ tôi cũng làm tour, y chang gói này, giá chỉ hai ngàn!”
Vừa dứt câu, cả phòng im bặt.
Những người ban nãy còn bênh vực tôi cũng im lặng.
Tất cả ánh mắt đều dồn về phía tôi.
Tôi cố gắng giải thích, còn mở ứng dụng du lịch trong điện thoại ra:
“Mọi người xem nè, giờ vé máy bay một chiều đã gần một ngàn rồi. Khách sạn cũng thế, giá thấp nhất trên mạng cũng sáu bảy trăm một đêm.”
Tôi đưa điện thoại cho người đồng nghiệp gần nhất xem.
Cô ấy lập tức cúi đầu áy náy:
“Xin lỗi Huệ Huệ, nãy mình lại đi nghi ngờ cậu…”
“Pfft—”
Tổ trưởng bật cười khinh khỉnh.
Mọi người nhìn ông ta đầy khó hiểu.
“Haha, đó đều là giá niêm yết ngoài thị trường! Còn các công ty du lịch thật ra ký hợp đồng riêng với khách sạn, giá rẻ hơn rất nhiều. Cô có bản lĩnh thì công khai bảng giá hợp tác của công ty cô với đối tác ra đi?”
Tôi tất nhiên không thể làm vậy.
Những bảng giá đó là bí mật thương mại – không thể tùy tiện tung ra.
“Tôi xin lỗi, nhưng cái đó thuộc về bí mật nội bộ của công ty ba tôi, không…”
Tôi còn chưa nói hết câu thì ông ta đã chặn lời:
“Lại còn giở bài 'bí mật công ty', rõ ràng là có tật giật mình! Suốt ngày rêu rao nào là khách sạn xịn, tour tốt, rồi vờ tội nghiệp nói không hề lời lãi!”
Thật ra ai biết cô đã bỏ túi bao nhiêu?
Không cần nói đâu xa, cùng một tiêu chuẩn, chỗ anh họ tôi giá nội bộ chỉ hai ngàn.
Lần này công ty có mười người đi, cô dễ dàng đút túi ba chục ngàn, coi tụi tôi như mấy kẻ ngu ngốc, lại còn muốn tụi tôi cảm ơn rối rít?
Cô đúng là độc ác!”
Lời vừa dứt, các đồng nghiệp xung quanh bắt đầu rì rầm bàn tán, còn giơ ba ngón tay ra ám chỉ "ba ngàn ".
Tôi tức đến suýt phát điên.
Ban đầu ba tôi còn nhất quyết không đồng ý giảm giá.
Là tôi năn nỉ mãi, thêm mẹ tôi cũng lên tiếng, nói cứ coi như làm phúc cho nhân viên công ty.
Ba tôi mới chịu nhượng bộ.
Nếu không thì làm sao có chuyến đi chất lượng như vậy với mức giá đó?
Họ nói chỉ cần hai ngàn?
Tiền đó chỉ đủ mua vé máy bay khứ hồi.
Dù có giá nội bộ, trừ hết tiền vé thì chỉ có thể ở mấy nhà nghỉ bình dân vài chục tệ một đêm, còn mấy khoản chi khác thì sao?
3
Tôi liếc nhìn tổ trưởng, mỉa mai:
“Ha, hai ngàn mà đòi chất lượng như bên tôi? Anh nói vậy mà không sợ trời đánh à?”
Tổ trưởng cũng không chịu thua, lườm tôi rồi rút điện thoại ra:
“Các bạn đồng nghiệp, nhìn kỹ vào! Đây là bảng giá mà anh họ tôi làm tour gửi đến, toàn giá hợp tác nội bộ với khách sạn.”
Mọi người túa lại xem.
“Trời ơi, nội bộ mà chỉ có một trăm một đêm, thế mà Lâm Huệ nói như thể đắt lắm.”
“Chụp ảnh dưới biển chỉ có ba chục, mà còn bao luôn thiết bị, tôi cứ tưởng một người tới một trăm rưỡi chứ!”
Nói rồi có người còn lườm tôi tỏ vẻ khinh thường.
Cả nhóm thi nhau chỉ vào bảng giá tranh luận.
Thỉnh thoảng lại quay sang liếc nhìn tôi: