5
Một tuần sau, tôi vẫn đi du lịch như dự định.
Vì không cần cố gắng bắt chuyện với đám đồng nghiệp trên máy bay nữa, nên ba đặt hẳn vé ghế thương gia cho tôi.
Xui xẻo là tôi lại tình cờ gặp bọn họ ở sân bay.
“Cái gì? Không có hành lý ký gửi? Tôi xách vali mười ký mà phải trả thêm 135 tệ?”
“Thưa cô, hãng XiaDong Airlines này không kèm hành lý ký gửi trong giá vé.”
Tôi vốn định đi lối riêng dành cho hành khách thương gia.
Nhưng thấy cảnh đó thì không nhịn được, bèn bước lại hóng chuyện.
“Ơ kìa, tổ trưởng? Trước anh nói tiêu chuẩn giống nhà tôi mà? Nhưng tôi nhớ rõ ba tôi đặt vé hãng khác, được mang 20kg hành lý miễn phí đấy?”
Tổ trưởng chưa kịp lên tiếng, “anh họ” của hắn đã mắng om sòm:
“Đệt! Đứng đây ly gián à? Đồ đàn bà thối!”
Ngay lập tức, vệ sĩ kéo vali phía sau tôi tiến lên chắn trước mặt tôi, ánh mắt lạnh tanh nhìn chằm chằm vào gã kia.
Tổ trưởng vội vàng đứng ra giảng hòa.
Dưới ánh mắt nghi hoặc của các đồng nghiệp, hắn ta bắt đầu giải thích:
“À… thật ra ban đầu định đặt vé hãng khác cho mọi người, nhưng do các bạn chuyển tiền trễ, vé hãng kia hết sạch nên đành đặt hãng này. Nhưng yên tâm đi, mấy cái chưa đáp ứng được trên máy bay, lúc hạ cánh tôi sẽ bù lại hết!”
Nghe vậy, mọi người cười ha hả:
“Không sao, tổ trưởng, tụi tôi tin anh! Dù sao có hai ngàn thôi, sao mà thua thiệt được! Không như ai kia, lúc nào cũng giả bộ bạn bè, thật ra chỉ coi ví tiền của tụi tôi là bạn thân!”
Tôi chẳng buồn đôi co, chỉ mỉm cười với họ:
“Vậy thì chúc mọi người hạ cánh thuận lợi.”
Nói xong, tôi quay đi, rảo bước vào làn riêng của mình.
“Tiểu thư, cô nghĩ họ đáp xuống rồi có bị chém không ạ?”
Tôi nhún vai:
“Ai mà biết được.”
Sau khi xuống máy bay, tôi cảm thấy rất thoải mái.
Không mỏi lưng, không đau cổ, chẳng có chút khó chịu nào.
Vừa ra khỏi sân bay, tôi đã gặp nhóm đồng nghiệp đáp cùng chuyến.
“Trời ơi, ghế máy bay gì mà chật ních, tôi ngồi muốn thoát vị đĩa đệm luôn rồi!”
“Đúng vậy, mỏi ch//ết đi được!”
Mấy người đồng nghiệp đang ôm lưng than thở bỗng thấy tôi bước ra với dáng vẻ thư thái, liền đồng loạt đứng thẳng lưng. Không hiểu đang cố gồng lên để làm gì.
Một nam đồng nghiệp bỗng lên tiếng:
“Vẫn là tổ trưởng tốt bụng nhất! Sợ tụi tôi làm mất giấy tờ nên chủ động giữ hộ chứng minh và hộ chiếu luôn. Ai kia chắc chắn không có cái tâm đó rồi!”
Một nữ đồng nghiệp phụ họa:
“Đúng đó, còn sợ điện thoại tụi mình bị trừ phí roaming nên giữ luôn SIM, rồi phát Wi-Fi quốc tế cho từng người, đi đâu cũng xài điện thoại được, chẳng lo gì hết!”
Tôi nhìn họ với ánh mắt như thể đang xem một lũ người ngoài hành tinh.
Tôi không biết họ đã bị tổ trưởng và gã anh họ đó “tẩy não” kiểu gì trên máy bay.
Nhưng mà... người lớn rồi, ai chẳng biết đi nước ngoài tuyệt đối không đưa chứng minh nhân dân và hộ chiếu cho người khác giữ chứ?
Lại còn rút luôn SIM điện thoại?
Đây là mức cảnh giác và IQ nên có của người trưởng thành sao?
Thôi kệ, giờ thì không chỉ nguy cơ bị "chém đẹp" nữa rồi.
Tôi nhìn họ bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Cuối cùng vẫn nhịn không nổi, tốt bụng nhắc một câu:
“Mấy thứ đó tốt nhất nên giữ bên mình thì hơn.”
Nam đồng nghiệp lập tức phản pháo:
“Lâm Huệ, ý cô là gì? Không kiếm được tiền nên giờ quay ra bôi nhọ tổ trưởng – người thật lòng vì tụi tôi? Trước giờ tôi không biết cô lại... đê tiện đến mức 'không ăn được thì đạp đổ' đấy!”
Tôi há hốc mồm.
Thôi... chấp với người ngu làm gì.
6
Chiếc xe đón tôi nhanh chóng tới nơi – là xe đưa đón riêng của khách sạn.
Còn đồng nghiệp tôi thì cũng vừa đến nơi đón – bằng xe ba bánh nhỏ.
Bầu không khí bắt đầu có gì đó sai sai.
Một nữ đồng nghiệp co giật khóe miệng:
“Tổ trưởng… cái này là đang đùa đúng không?”