1.
Tôi bước chân vào nhà họ Trịnh khi cả gia tộc họ đang đứng bên bờ vực phá sản.
Tám năm, hơn hai nghìn đêm ngày, tôi dựa vào hàng chục bằng sáng chế của chính mình để kéo gia đình họ Trịnh từ cõi suy tàn trở lại thời huy hoàng.
Ngay cả bố mẹ anh ta cũng phải giữ thái độ khách khí với tôi.
Tôi đã từng ngây ngốc nghĩ rằng, Trịnh Minh Huy chắc chắn hiểu điều đó.
“Linh Dung, ly h:ôn đi.”
Anh ta cúi đầu, giọng khẽ run, nói ra năm chữ ấy.
Không lớn, nhưng lại đầy bất lực xen lẫn sự kiên quyết.
Tai tôi bỗng ù đi — chứng ù tai đeo bám tôi từ lúc bắt đầu mang tha*i.
Ngay lúc đó, trong bụng đứa nhỏ lại đạp mạnh một cái.
Tôi bước lên, túm lấy cà vạt của anh ta, kéo giật:
“Anh nói nghiêm túc đấy à? Đứa bé đã n//ăm th//áng rồi, giờ anh lại đòi ly h:ôn?”
Trịnh Minh Huy để mặc tôi kéo cà vạt, vẫn im lặng như tảng đá lạnh.
Cơn giận trào lên ngực, tôi nghiến răng, giọng khàn đặc.
Trịnh Minh Huy mỗi khi xảy ra chuyện luôn chọn cách im lặng, luôn trốn tránh.
Tôi còn định nói tiếp thì một giọng nữ chói lói vang lên:
“Thôi đi, đừng làm ầm ĩ như mấy bà hàng chợ nữa.
Tổng giám đốc Trịnh còn nể tình vợ chồng mà nói chuyện tử tế với chị. Đàn ông đã mở miệng một lần là đủ rồi.
Có chút liêm sỉ thì tự biết đường thu dọn đồ mà cuốn xéo.”
Là Đinh Manh — người mà tôi từng giúp đỡ không biết bao nhiêu lần để sắp xếp một vị trí vào công ty.
Không ngờ cuối cùng chính tôi lại tự tay đưa một tai họa vào nhà.
Tôi còn đang nghĩ rằng sau này nhất định sẽ đòi lại món nợ ân tình này, thì cô ta đã lại bước thêm một bước, giọng ngày càng đanh đá:
“Không hiểu tiếng người à? Đúng là cái loại nhà quê như cô…”
Chưa kịp nói dứt câu, một tiếng tá//t vang lên giòn tan.
Tôi đã t//át thẳng vào mặt cô ta.
“Cái t//át này dạy cô biết cách cư xử với cấp trên.”
Tôi giơ tay lần nữa, giọng lạnh như lưỡi da//o:
“Còn cái này, để cô biết cách nói chuyện với vợ người ta.”
Nhưng bàn tay tôi vừa giơ lên đã bị ai đó giữ chặt lại.
Trịnh Minh Huy nắm lấy cổ tay tôi, ánh mắt thoáng chút phức tạp.
“Đủ rồi, Linh Dung. Nếu muốn đánh thì cứ đánh tôi. Là tôi hôm đó uống s//ay… mới khiến Manh Manh mang tha*i.
Cô ấy còn trẻ, tôi phải chịu trách nhiệm.”
Một cục nghẹn cứng đờ chặn ngang cổ họng tôi.
Phẫn uất, nh//ục nhã cùng lúc dâng trào, nhưng tôi lại không thể thốt ra nổi một chữ nào.
Trịnh Minh Huy sức khỏe vốn không tốt, vậy mà lại có thể khiến Đinh Manh mang tha*i trong thời gian ngắn như vậy. Rõ ràng, đây không thể là một chuyện ngoài ý muốn.
Trong đầu tôi chợt hiện lên ký ức của mấy tuần trước.
Hôm đó, anh ta đột nhiên nói muốn bỏ thu//ốc.
Khi tôi hỏi, anh ta ôm tôi vào lòng, giọng dịu dàng thì thầm bên tai:
“Linh Dung, em đang mang tha*i. Vì em và con, anh phải bỏ thu//ốc.”
Khi ấy, tôi còn ngu ngốc nghĩ rằng anh ta cuối cùng cũng trưởng thành, cuối cùng cũng biết nghĩ cho gia đình.
Nào ngờ, hóa ra chỉ là để chuẩn bị sinh con cho người khác.
Bụng tôi quặn thắt, tôi phải vịn lấy bức tường bên cạnh, nôn khan từng cơn.
Trịnh Minh Huy hoảng hốt chạy đến đỡ tôi, giọng nói vẫn mềm mỏng như cũ:
“Linh Dung, anh xin lỗi, là anh sai. Anh sẽ cho em thời gian. Chỉ cần trước khi Manh Manh sinh con, chúng ta làm xong thủ tục ly h:ôn là được.
Mong em hiểu, đứa bé trong bụng cô ấy… không thể không có cha.”
Mùi hương quen thuộc trên người anh ta theo gió phả vào mũi tôi, khiến cơn buồn nôn càng dữ dội hơn.
Tôi dùng sức đẩy mạnh anh ta ra, bật cười lạnh:
“Hiểu cái gì chứ? Ly thì ly ngay bây giờ.”
Ánh mắt tôi lướt qua cái bụng đã nhô lên của Đinh Manh.
“Đứa bé trong bụng cô ta cần cha, con tôi cũng cần.
Làm nhanh đi, để tôi còn đi tìm cho con trai mình một người cha tốt hơn.”
Trịnh Minh Huy khựng lại trong giây lát, ánh mắt thoáng hiện vẻ rối ren phức tạp:
“Linh Dung…”
“Trịnh tổng, người ta đã đồng ý rồi còn gì! Anh còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lấy đơn ly h:ôn ra đây!”
Đinh Manh bĩu môi, không chút khách khí cắt ngang lời anh ta.