3.
Tôi đang ngồi trong văn phòng của Ôn Hằng, vừa nhấm nháp ly trà nóng, vừa kể cho anh ta nghe “chiến tích oanh liệt” của Đinh Manh, thì trợ lý của anh ấy gõ cửa bước vào, sắc mặt đầy khó xử.
Cậu ta rón rén đi đến, định ghé tai Ôn Hằng nói nhỏ, nhưng bị anh ấy đẩy ra, cau mày:
“Ở đây không có người ngoài, có gì thì cứ nói thẳng.”
Trợ lý nuốt nước bọt, tiến thêm một bước:
“Giám đốc Ôn… công ty ta… bị phóng viên vây kín rồi ạ.”
Ôn Hằng nheo mắt: “Vây chúng ta làm gì?”
“Họ… họ muốn tìm cô Linh Dung để hỏi chuyện…”
Tôi và Ôn Hằng gần như cùng lúc rút điện thoại ra.
Chỉ một giây sau khi nhìn thấy nội dung trên màn hình, tim tôi như bị ai đó cột đá, kéo thẳng xuống vực.
Trong top mười mục tìm kiếm hot nhất, tôi chiếm trọn ba mục đầu, tiêu đề đỏ chót như máu loang cả màn hình.
【Trơ tráo vô ơn! Học sinh nghèo được nhà họ Trịnh tài trợ tám năm quay lưng phản bội, vì tư thù cá nhân mà hủy bỏ hợp đồng ba trăm triệu!】
【Phu nhân nhà họ Trịnh phản bội chồng, bên ngoài bao nuôi trai trẻ, còn mang thai!】
【Linh Dung – loại phụ nữ trời sinh đã là giống độc hại, cuộc hôn nhân với nhà họ Trịnh chỉ là màn lừa đảo được tính toán kỹ càng!】
Tin nhắn từ phía đối tác bắt đầu tới tấp đổ về, không ngơi nghỉ.
【Giám đốc Tô, mong cô sớm đưa ra lời giải thích rõ ràng về những tin tức vừa bị tung ra. Nếu không, có lẽ công ty chúng tôi buộc phải cân nhắc chuyển hướng hợp tác sang phía tổng giám đốc Trịnh.】
【Chào cô Tô, tạm thời dừng toàn bộ đàm phán. Khi nào khủng hoảng truyền thông được giải quyết, chúng tôi sẽ cân nhắc lại.】
Thậm chí còn có cả người lạ trên mạng nhảy vào mắng chửi không tiếc lời:
【Loại đàn bà rẻ tiền! Nếu gặp cô ngoài đường, tôi chửi thẳng mặt!】
【Thứ vô ơn bạc nghĩa! Mong cái thai trong bụng cô sinh ra là một đứa dị tật!】
Tôi nghiến răng, giáng mạnh một cú đấm xuống mặt bàn kính.
Chỉ cần nhìn sơ qua cũng biết, đây là “kiệt tác” của Trịnh Minh Huy và Đinh Manh.
Tôi vừa mới nhắn tin thông báo cho vài đối tác thân thiết rằng đã cắt đứt hoàn toàn quan hệ với nhà họ Trịnh, thì chưa đầy hai tiếng sau, scandal đồng loạt bùng nổ khắp nơi.
Quá rõ ràng — bọn họ muốn dồn tôi vào đường cùng.
Tôi cầm điện thoại, định bước ra ngoài thì bị Ôn Hằng giữ lại:
“Linh Dung, em đang mang thai, đừng ra đó. Để anh xử lý.”
Tôi nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra.
Một người đã từng tự mình bò ra khỏi địa ngục như tôi… thì còn sợ gì mưa gió?
Vừa đẩy cửa bước ra, tôi lập tức hiểu vì sao trợ lý của Ôn Hằng lại hoảng loạn đến vậy.
Ngoài phóng viên chen chúc giơ mic chờ sẵn, còn có không ít gương mặt quen thuộc trong giới kinh doanh Bắc Kinh cũng đứng ở đó.
Nổi bật trong đám người ấy — là bố mẹ của Trịnh Minh Huy.
Mẹ Trịnh từ xa đã nhìn thấy tôi, lập tức thay đổi sắc mặt, nở nụ cười tươi roi rói bước tới gần.
Vừa tới nơi, bà ta liền nắm lấy tay tôi, tỏ vẻ thân mật:
“Dung Dung à, mẹ cũng không rõ vì sao lại ầm ĩ tới mức này, chắc là do cái hợp đồng ba trăm triệu đó gây hiểu lầm. Có phải con vô tình làm Tổng giám đốc Phó phật ý không?”
Ba Trịnh cũng vội bước tới, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Phải đó, hợp đồng đã bàn bạc đâu ra đấy rồi mà con lại đột ngột hủy, người ta giận cũng là điều dễ hiểu. Thôi thì... con mau xin lỗi ông ấy, giành lại hợp đồng đi, có khi đám phóng viên tự khắc giải tán.”
Tôi mỉm cười, khẽ rút tay khỏi tay mẹ Trịnh.
“Dì à, Tổng giám đốc Phó không giận đâu. Tôi vừa ký lại hợp đồng với ông ấy rồi — nhưng là qua công ty của một người bạn. Hiện giờ tâm trạng ông ấy đang rất tốt.”
Sắc mặt của hai ông bà già trước mặt tôi trong tích tắc chuyển từ đỏ hồng sang trắng bệch.
Tôi khẽ cong môi — nụ cười lạnh trong lòng rốt cuộc cũng không che giấu nữa.
Xem ra, màn kịch hôm nay, ngoài Minh Huy và Đinh Manh, thì ông bà đây cũng góp công không ít.
Tôi từng dốc hết lòng dạ vì nhà họ Trịnh, từng nghĩ chỉ cần tôi cố gắng, người ta sẽ cảm kích.
Để rồi cuối cùng mới hiểu — máu thịt mình dốc ra, chẳng qua chỉ nuôi béo được một bầy sói mắt trắng.
Lời tôi vừa dứt, mẹ Trịnh lập tức đổi sắc mặt, giọng cao vút lên:
“Linh Dung, con nói gì cơ?! Con dùng công ty của bạn để ký lại hợp đồng với Tổng giám đốc Phó? Con là con dâu nhà họ Trịnh, sao có thể vong ân phụ nghĩa như thế hả?!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, không chút dao động.
Tay khẽ lôi bản ly hôn vừa ký xong trong túi ra, tôi nhét thẳng vào tay bà:
“Xin lỗi, tôi và nhà họ Trịnh… từ giờ không còn liên quan gì nữa rồi.”
4.
Tôi đẩy mẹ Trịnh ra, định xoay người rời đi.
Nhưng hàng trăm phóng viên đứng ngoài cổng như thể chờ sẵn, ào tới như ong vỡ tổ.
Tám năm lăn lộn trong giới thương trường, tôi đã đấu trí với đám người đó không dưới chục ngàn lần, thừa hiểu quy luật duy nhất: càng nói nhiều, càng dễ sai.
Tôi lập tức quay người, định vòng ra cửa sau để rời khỏi.
Thế nhưng ngay lúc đó, sau lưng lại vang lên một giọng nữ chua loét, mỉa mai từng chữ: