1.
Tôi làm bảo mẫu cho nhà giáo sư Tạ đã mười năm.Ban đầu là con gái ông ấy mời tôi đến chăm sóc bà Tạ – vợ ông – sau cơn xuất huyết não dẫn đến liệt nửa người, không thể tự lo sinh hoạt cá nhân.
Lúc đó, giáo sư Tạ vẫn chưa nghỉ hưu, bận rộn với công việc nên không thể chăm sóc bà cụ.
Sau một thời gian làm việc, tôi dần phát hiện, ông Tạ gần như đắm chìm hoàn toàn trong học thuật, không hề quan tâm đến những việc lớn nhỏ trong nhà, thậm chí ngay cả sinh hoạt cá nhân cũng rất qua loa.
Cơm nước thì nguội lạnh, ăn uống tạm bợ, mặc đồ thì xuề xòa, chẳng màng chải chuốt.
Lúc đó con gái ông hỏi tôi:Liệu ngoài việc chăm sóc bà Tạ, tôi có thể lo luôn cơm nước, sinh hoạt và dọn dẹp nhà cửa cho cha cô ấy không?Tiền lương sẽ tăng thêm.
Chồng tôi đã mất, tôi dẫn theo hai đứa con lên thành phố làm bảo mẫu kiếm sống.Lúc đó con gái tôi vừa bước chân vào đại học, con trai thì đang học cấp hai.Tiền, đối với tôi, là điều không thể thiếu.
Thế là tôi gật đầu đồng ý, trở thành bảo mẫu sống tại nhà họ Tạ.Mười năm… trôi qua trong chớp mắt.
2.
Ngày 8 tháng trước, bà Tạ qua đời sau nhiều lần bệnh tình chuyển nặng.Tôi cũng đau buồn không kém.Nói thật, suốt mười năm qua, vợ chồng giáo sư Tạ không chỉ là người thuê tôi làm việc, mà còn giống như người thân trong nhà.
Sau khi lo hậu sự cho bà xong xuôi, tôi đến gặp con gái họ – cô Tạ Huệ – bày tỏ ý định nghỉ việc.Dù gì thì người cần chăm sóc cũng đã mất, tôi nghĩ bản thân nên rút lui.
Lúc ấy, giáo sư Tạ lại kiên quyết phản đối:“Huệ Huệ, không thể để dì Trương đi. Dì ấy mà đi rồi, ba đến một bữa cơm nóng cũng không có để ăn.”“Dì Trương còn ở đây giúp đỡ thì ba mới sống yên được. Ba sắp bảy mươi rồi, cần người chăm nom.”“Con thì ở xa, mẹ con cũng không còn nữa. Dì Trương mà rời đi, lỡ ba có chuyện gì trong nhà, ai mà biết để lo liệu?”
Ông ấy càng nói càng chạnh lòng, giọng bắt đầu nghẹn ngào.
Tạ Huệ nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác, trầm mặc một lúc mới lạnh nhạt lên tiếng:“Ba, nếu ba cần người chăm sóc thì không sao, nhưng nam nữ khác biệt, dì Trương ở lại không tiện. Con sẽ thuê một nam bảo mẫu.”
“Không được!” – giáo sư Tạ cắt ngang dứt khoát.“Ba đã quen ăn cơm dì Trương nấu, mặc đồ dì ấy giặt, mọi chuyện trong nhà dì đều rõ ràng. Đổi người khác, ba không đủ kiên nhẫn mà dạy lại từ đầu đâu.”
Tạ Huệ vẫn định phản bác, nhưng giáo sư đã ném ra một câu chốt hạ:“Cùng lắm thì lương dì Trương để ba tự trả!”
Tạ Huệ không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn tôi bằng ánh mắt rõ ràng là không mấy thiện cảm.
3.
So với mười năm trước, giờ cuộc sống của tôi đã khá hơn nhiều.Con gái đã yên bề gia thất, có chồng có con.Con trai cũng sắp tốt nghiệp đại học.Chỉ cần ráng thêm chút nữa, dành dụm thêm chút tiền cho nó cưới vợ, là coi như tôi đã vượt qua đoạn đường chông gai nhất đời người.
Mấy lời của giáo sư Tạ nói cũng khiến tôi có chút do dự.Dù sao thì nếu đổi chủ mới, tôi cũng sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, học cách thích nghi lại một lần nữa.
Tôi suy nghĩ một hồi, rồi bước đến trước mặt cô Tạ Huệ:“Huệ Huệ, dì Trương thế nào, mười năm nay con cũng rõ mà. Dì có ý này, con xem có ổn không…”Tôi nhìn cô ấy đầy cẩn trọng:“Dì không ở lại nhà nữa, mỗi ngày chỉ đến nấu ba bữa cho giáo sư, dọn dẹp nhà cửa một chút. Tiền công mỗi tháng một vạn là được rồi.”
Nhà giáo sư Tạ là biệt thự, tám chín phòng ngủ, thêm cả sân vườn với hồ bơi.Trước đây, Tạ Huệ trả tôi ba vạn rưỡi mỗi tháng.Giờ thì không còn phải chăm sóc bà Tạ nữa, công việc chỉ còn là đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, lau dọn — cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Với một thành phố hạng nhất như Hải Thành, một vạn tệ là mức lương thấp hơn giá thị trường.Nhưng nghĩ đến việc gia đình họ cũng đã đối xử không tệ với tôi suốt bao năm nay, tôi thấy bằng lòng và cam tâm nhận mức đó.
4.
Cứ như vậy, tôi tiếp tục làm bảo mẫu cho nhà giáo sư Tạ.
Mỗi sáng, năm giờ tôi đã có mặt ở nhà, bắt đầu xay sữa đậu nành.Ông Tạ bị tiểu đường, không thể ăn cháo; lại không dung nạp được lactose nên cũng không uống được sữa.Thứ duy nhất ông có thể dùng là sữa đậu nành.