Chu Yến ngẩng mắt lên, sắc bén nói ngay:
“Bị túm với bị té, tôi vẫn phân biệt được.”
Quả nhiên, vẫn là phản diện độc miệng thẳng thắn.
Tôi vội vàng đổi chủ đề:
“À đúng rồi, anh ăn tối chưa? Em nhớ trong bếp còn ít mì.”
Nhưng Chu Yến không đáp, chỉ im lặng bôi thuốc cho tôi, thỉnh thoảng còn đưa nước cho uống.
Nói đúng ra, đây là lần đầu tiên chúng tôi thật sự đối mặt nói chuyện.
Tôi căng óc nghĩ cách tìm chủ đề.
Chu Yến bỗng lạnh lùng lên tiếng:
“CMND của em đâu?”
Câu hỏi từ trên trời rơi xuống khiến tôi sững người. Theo phản xạ, tôi trả lời:
“Ở trong túi xách, sao vậy?”
“Mai nhớ mang theo, đi cùng tôi ra ngoài.”
Anh xử lý xong các vết thương trên cổ tay và bắp chân, đứng dậy nói:
“Xe tôi sửa rồi, không vấn đề gì lớn, chỉ cần thay xích là được.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, theo bản năng đuổi theo anh, lắp bắp hỏi:
“Ra ngoài? Ra ngoài làm gì? Đi đâu vậy?”
Chu Yến hồi phục tinh thần nhanh vậy sao? Mới vừa bước ra khỏi phòng đã muốn ra ngoài luôn rồi?
Đèn chùm trong phòng khách đã cũ, ánh sáng nhạt nhòa.
Chu Yến dựa vào khung cửa, bóng dáng lẫn vào bóng tối, tôi không thấy rõ được nét mặt anh.
“Làm gì à? Dẫn em đi ly hôn.”
Tôi nghe thấy giọng anh không chút cảm xúc, xen lẫn chút châm chọc không rõ là nhắm vào ai:
“Không thì sao? Linh Sang Sang, em thật sự muốn sống cả đời với một thằng nghèo như tôi à?”
8.
Hệ thống biến mất đã lâu, cuối cùng cũng chịu ló mặt.
Nó gào lên một tiếng đầy phấn khích:
【Tới rồi tới rồi! Cuối cùng cũng tới đoạn ly hôn rồi! Nhưng mà sao lại là phản diện mở lời? Không phải theo kịch bản là cô chịu hết nổi, la ó đòi ly hôn sao?】
【Kệ đi! Bắt đầu chửi đi! Mau! Mắng anh ta là đồ vô dụng, là rác rưởi, không cho cô nổi một cuộc sống tốt đẹp!】
Hệ thống sốt ruột thúc ép, như một ông thầy nghiêm khắc không có tình người.
Nhưng một người không biết mắng chửi, dù dạy kiểu gì cũng vẫn không biết mắng.
Tôi gồng lên rất lâu, mặt đỏ bừng vì cố gắng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói ra được những lời độc địa đó.
“Anh… anh thật quá đáng… đã không kiếm được tiền, còn nói chuyện khó nghe như vậy…”
Nghĩ tới những ngày mệt mỏi vừa qua, tôi thật sự thấy tủi thân:
“Ngày nào em cũng ra ngoài kiếm tiền, mua đồ, nấu ăn, rất vất vả… Còn mua cho anh áo mới, mắc như vậy, anh không cảm ơn thì thôi, vừa thấy mặt em đã đòi ly hôn.”
Nghĩ đến năm mình học lại, mẹ vừa đi làm vừa chăm sóc tôi.
Chưa một lần than vãn hay trách móc gì cả — tôi lại thấy xấu hổ vô cùng. Vội vàng chữa lời:
“Dù sao đi nữa… anh không thể sai khiến em xong rồi phủi tay được, như vậy là rất vô lễ đó.”
Những người đang u uất, tâm trạng như bệnh, rất dễ suy nghĩ tiêu cực, nói những lời không nên nói…
Đối với người đang bị bệnh, không nên nói năng gay gắt, mà cần nhiều lời động viên hơn.
Tôi nghĩ một lúc, rồi rộng lượng tha thứ cho Chu Yến:
“Nhưng hôm nay anh chịu bước ra khỏi phòng đã là một điều tuyệt vời rồi, thật sự rất giỏi đó nha.”
Tôi một hơi nói liền một tràng, căn bản không cho Chu Yến có cơ hội chen lời.
Tới khi tôi đứng dậy, bắt đầu chuẩn bị đồ để mai đi bán…