1
Chiều hôm đó, khi cô lao công chuẩn bị về, bà lục lọi túi rồi lấy ra một thỏi son.
“Tiểu Tình, thỏi son của cháu để quên trong phòng làm việc đấy. Cô đặt trên bàn rồi nhé. Nhìn bao bì sang thế này, nhớ đừng quăng lung tung.”
Tôi đang ngồi xem phim, bất ngờ sững người. Theo phản xạ, suýt bật ra câu “Không thể nào.”
Nhưng thỏi son đó, quả thực đang nằm trước mắt tôi.
Cô lao công mỗi ngày đến dọn dẹp bốn tiếng vào buổi chiều. Bà không biết rằng, ngay cả tôi – là vợ anh – cũng chưa từng được phép ở lại phòng làm việc đó quá lâu.
Có lần tôi mang sữa và trái cây vào, cũng bị anh xua ra. Nói gì đến việc để lại đồ dùng cá nhân.
Tôi cầm thỏi son lên xem: màu hồng tươi nổi bật, kiêu kỳ – hoàn toàn không phải gu của tôi.
Sau khi cô lao công rời đi, tôi ngồi thừ trên sofa rất lâu.
Trên TV vẫn phát mấy bộ phim cẩu huyết, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai lấy một câu.
Cuối cùng, tôi mở hệ thống camera trong nhà.
Phòng làm việc của Lục Minh có hệ thống giám sát riêng, tôi không thể xem được. Nhưng qua camera phòng khách, tôi vẫn có thể xem ai đã vào nhà.
Tôi lướt qua đoạn video hôm tôi về nhà mẹ đẻ.
Cửa mở ra, Lục Minh bước vào trước, theo sau là một cô gái nhỏ nhắn.
“Nhà anh trang trí đẹp ghê đó.”
Giọng cô ta ngọt ngào, vui vẻ, giống như một con chim nhỏ ríu rít.
Lục Minh không trả lời, chỉ hỏi: “Tan làm sớm vậy, không sợ bị quản lý mắng à?”
Cô gái cười, dựa vào vai anh nũng nịu: “Có anh chống lưng, ai dám mắng em?”
Cảnh tượng đó đâm thẳng vào mắt tôi như mũi da//o.
Năm tư đại học, tôi thực tập ở công ty của Lục Minh. Khi ấy, chúng tôi vừa mới xác lập quan hệ yêu đương.
Một lần, tôi chuẩn bị cơm trưa rồi lén mang đến văn phòng.
Anh vừa thấy tôi bước vào đã cau mày: “Từ nay ở công ty, phải giữ khoảng cách. Chúng ta chỉ là cấp trên – cấp dưới.”
Vì câu nói đó, tôi cả buổi chiều ủ rũ không vui.
Về đến nhà, anh lại ôm tôi dỗ dành:
“Anh là tổng giám đốc, nếu để người ta thấy anh đưa vợ vào công ty làm, sau này khó xử lý.”
“Lỡ nhân viên khác cũng đòi đưa chị em họ hàng vào, anh từ chối sao được?”
Tôi muốn phản bác – tôi không đi cửa sau, là do năng lực mà đỗ phỏng vấn.
Nhưng nhìn anh mệt mỏi, tôi lại thôi.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghỉ việc, dưới sự “thuyết phục” của Lục Minh, dứt khoát làm một bà nội trợ toàn thời gian.
Chỉ đến hôm nay, khi nghe cô gái kia hồn nhiên nói: “Có anh chống lưng”, tôi mới hiểu ra.
Thì ra, người mà anh không muốn ai biết mối quan hệ… chỉ có tôi.
2
Lục Minh lấy một đống đồ ăn vặt từ tủ lạnh, rồi cùng Tần Hoan vào phòng làm việc.
Chắc do tôi không có nhà, anh chẳng buồn đóng cửa phòng.
Anh ngồi trước máy tính làm việc, còn Tần Hoan thì nằm dài trên sofa, vừa ăn vặt vừa xem phim.
Khi mở hộp sữa chua, sữa văng cả lên tấm thảm.
Cô ta lè lưỡi: “Oops, xin lỗi nhé, làm bẩn thảm rồi.”
Vì camera phòng khách không ghi âm phòng làm việc, tôi không nghe rõ Lục Minh nói gì.
Chỉ thấy Tần Hoan cười rất vui vẻ, chắc hẳn anh nói mấy câu kiểu “Không sao đâu.”
Khi hai người cùng rời khỏi phòng, Lục Minh còn ân cần lau vết đồ ăn ở khóe miệng cô ta, dịu dàng hỏi:
“Ăn nhiều đồ vặt thế, lát nữa còn ăn nổi món Pháp không?”
“Đương nhiên là được!” – cô ta cười tươi, ôm lấy tay anh.
Sau tiếng đóng cửa mạnh mẽ, thế giới trở lại yên tĩnh.
Tôi tắt video mà tay vẫn run rẩy không kiểm soát nổi.
Tôi từng nghĩ, Lục Minh là người lạnh lùng.
Khi mới dọn vào nhà mới, anh đích thân chọn từng món nội thất cho phòng làm việc.
Tôi rất thích chiếc sofa trong đó, vừa mềm vừa êm.
Một lần, nhân lúc anh đi tắm, tôi tranh thủ nằm lên sofa lướt điện thoại, tay còn cầm bịch snack tôm.
Anh bước vào, ánh mắt khi ấy, tôi nhớ cả đời.
Là chán ghét, là khinh miệt.