1.
Ngay lập tức, phần bình luận phía dưới bài viết nổ tung.
[Không phải chứ, dọn đường cho con cháu trong nhà thì thôi đi, còn phải dọn đường cho cả ánh trăng sáng nữa à?]
[Chị trăng sáng kia ơi, chị cứ nói nhiều vào nhé, không thì tôi sợ mấy vị cư dân mạng tốt bụng không đào được chị lên đâu.]
[Tầm này còn có thể mở cửa sau cho người khác, chẳng phải đã kết hôn cả rồi sao? Chủ thớt lấy danh nghĩa ánh trăng sáng để làm tiểu tam hả?]
[Lại thêm một con gián đứng dưới ánh mặt trời nữa! Mà giờ gián các cô còn phân thành ánh trăng sáng với nốt chu sa cơ à?]
...
Chủ bài viết chẳng hề vội vã, thậm chí còn tỏ ra đắc ý.
[Biết mấy người vừa quê mùa vừa xấu xí, ngoài đời đến cả chuyện cơm áo cũng khó lo xong, chỉ có thể lên mạng nhảy nhót.]
[Tôi đây tốt số, ly hôn mang theo con mà vẫn có người cưng tôi như công chúa, tức thì cứ tức đi! Anh ấy sắp tan làm rồi, còn phải đưa tôi đi ăn mừng nữa cơ.]
Bình luận mới nhất được đăng cách đây hai phút.
Tôi mở điện thoại, Tạ Thanh Việt vẫn là người được ghim trên đầu danh bạ.
Chỉ mới hai tiếng trước, anh ta nói tối nay có buổi tụ họp bạn cấp ba.
Tạ Thanh Việt vẫn như mọi khi, gửi vị trí cho tôi: “Có chuyện gì thì cứ đến tìm anh.”
Suốt năm năm qua, anh ta luôn chủ động báo cho tôi biết lịch trình của mình.
Phải làm thêm, có tiệc tùng, đi công tác đột xuất... Dù chỉ vài chữ ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để tôi yên lòng.
Chính vì vậy, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đi xem thử con người anh ta trong mắt người khác như thế nào.
Nhưng hôm nay, tôi lại muốn đi xem một lần.
Bên ngoài gió tuyết càng lúc càng lớn, đường phố phía xa đầy ánh đèn đỏ chói mắt.
Nhà hàng đó nằm ngay gần Viện nghiên cứu, không khó tìm.
Có lẽ do thời tiết, nên khách cũng không đông.
Chẳng mấy chốc, tôi đã tìm thấy phòng riêng của họ.
Bên trong đang trò chuyện rôm rả.
“Trong đám bọn mình bây giờ, người thành đạt nhất chắc là A Việt rồi, chuyện của cô Phó cũng đâu phải chuyện nhỏ, cậu xem kìa, dễ dàng biết bao…”
“Hồi đó còn bảo cậu ấy chỉ biết vùi đầu học, giờ thì tôi nghe nói rồi, bên đơn vị, anh Việt rất được trọng dụng đấy.”
“Không có gì đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Giọng của Tạ Thanh Việt bình thản như đang nói về thời tiết.
“Hôm nay tôi mời, mọi người cứ thoải mái ăn uống.”
Lại là một trận tâng bốc rôm rả.
“Phó Dao, sau này cậu thật sự không cần lo gì cả. Nói khó nghe một chút, cậu ở dưới tay anh Việt, dù có không đi làm thì cũng chẳng ai dám ý kiến gì đâu.”
Cô gái được gọi là Phó Dao khẽ cười khẩy: “Cậu nói cứ như tôi hoàn toàn dựa dẫm vào Tạ Thanh Việt vậy. Tôi đã nghiên cứu kỹ vị trí này rồi, thấy phù hợp mới nộp hồ sơ.”
“Phù hợp thật sao? Đây là Viện nghiên cứu đứng nhì thành phố Giang đấy, trước kia không phải tiến sĩ Đại học Giang thì còn lâu mới được nhận, với học lực của cậu…”
“Lần này Phó Dao hoàn toàn làm đúng quy trình tuyển dụng.”
Tạ Thanh Việt hơi nâng giọng, nhẹ nhàng cắt lời, giúp Phó Dao hóa giải tình thế.
“Nhưng lão Tạ này, cậu làm vậy không sợ người nhà biết sẽ giận à?”
Người lên tiếng là bạn cùng đại học với anh ta, cũng là người duy nhất trong phòng tôi còn coi là quen.
Giọng của Tạ Thanh Việt chợt trầm xuống: “Có gì mà giận? Chẳng qua chỉ là giúp một người bạn cũ mà thôi.”
“Hơn nữa, bọn tôi sắp kết hôn rồi, dù cô ấy không đi làm, tôi cũng lo được cho cô ấy ăn no mặc ấm.”
Mọi người rộ lên phụ họa, chẳng rõ là thật lòng hay xã giao.
“Nói thật nhé, cô ấy mà gả cho cậu thì đúng là tổ tiên nhà cô ấy tích đức.”
“Nếu là tôi, nhất định sẽ chăm sóc chồng mình thật chu đáo, ai mà rảnh đi kiếm chuyện chứ?”
“Tiểu thư Phó, cậu nói xem, có phải năm đó cậu nhìn lầm không! Nếu cậu đồng ý với A Việt, giờ người sung sướng chính là cậu rồi!”
Một bí mật mà ai cũng biết, nhưng phút chốc lại khiến cả phòng riêng yên lặng.
“Được người ta nuôi thì có gì đáng giận đâu? Giờ tôi thật sự rất ghen tị với cô ấy, nếu không phải vì còn có Niệm Niệm, ai muốn ra ngoài làm trâu làm ngựa chứ.”
Giọng của Phó Dao nghe có vẻ ngột ngạt, lại mang theo vài phần uất ức.
“Nghe nói cô gái đó không phải người bản xứ, bố mẹ cậu cũng đồng ý hả?”
“Cậu” ở đây là Tạ Thanh Việt.
“... Ừm.”
Rõ ràng người trả lời không muốn tiếp tục đề tài này.
“A Việt, tôi chỉ hỏi cậu trước khi cậu kết hôn thôi, nếu như tôi …”
Tạ Thanh Việt theo phản xạ cắt ngang lời cô ta.
“Trên đời làm gì có nhiều chữ ‘nếu’ như vậy… Bây giờ tôi là người duy nhất cô ấy có thể dựa vào ở thành phố này, hơn nữa cô ấy sinh ra trong một gia đình ly hôn, con gái trong hoàn cảnh đó… các cậu không hiểu đâu.”
Tôi siết chặt chiếc áo lông vũ quanh người.
Rõ ràng hành lang được sưởi rất ấm, thậm chí có phần ngột ngạt, thế nhưng tôi lại run rẩy đến mức toàn thân tê lạnh.
Chỉ trong khoảnh khắc, tôi chẳng muốn nói gì nữa, trái tim như rơi vào khoảng trống, cảm xúc mắc kẹt nơi cổ họng.
Không thể thốt ra, cũng chẳng thể nuốt xuống, chỉ thấy buồn nôn.
Thì ra, khi đối diện người khác, Tạ Thanh Việt lại có thể đem chuyện riêng của tôi ra đùa cợt.
Lại có thể nói về tôi như thể tôi là kẻ mặt dày bám riết, hèn mọn đến chẳng còn giá trị gì.
2.
Tôi lang thang vô định trên phố lớn, gió lạnh quất vào mặt đau rát từng cơn.
Rõ ràng biết rằng chuyện này không phải lỗi của mình, vậy mà tôi vẫn không kiềm được nước mắt, òa lên khóc như một đứa trẻ.
Suốt năm năm qua, từng khoảnh khắc dù nhỏ bé đến mấy cũng hiện lên trong đầu tôi một cách rõ ràng.
Tạ Thanh Việt hơn tôi năm tuổi, năm tôi học cao học năm nhất, anh ta trở về trường với tư cách cựu sinh viên xuất sắc để tham gia buổi tư vấn nghề nghiệp.
Biết anh ta đang làm việc tại Viện nghiên cứu mà tôi hằng mơ ước, tôi vội vàng quét mã QR trên màn hình.
Ban đầu, tôi chỉ muốn tìm hiểu thêm thông tin tuyển dụng mới nhất.
Nhưng không biết là trùng hợp hay do số phận an bài, chúng tôi thường xuyên chạm mặt nhau trong các sự kiện công cộng.
Có khi là một buổi giảng chuyên đề của giáo sư nào đó, có khi là hội nghị học thuật...
Dần dà, tần suất tiếp xúc ngày càng nhiều hơn.
Anh ta đúng như lời đồn. Một người trầm ổn, lý trí, và vẻ ngoài xuất chúng là ưu điểm ít được nhắc đến nhất.
Khi tôi trong Viện nghiên cứu vì mớ dữ liệu phức tạp mà khốn đốn đến phát khóc, anh ta vừa kết thúc sự kiện ở trường, đột nhiên nổi hứng muốn ghé thăm tòa nhà xa cổng trường nhất.
Khi tôi và bạn cùng phòng đi ăn bên ngoài rồi tranh cãi với bàn kế bên, anh ta và bạn bè tình cờ ngồi ở cửa hàng sát cạnh, tiện tay giúp chúng tôi hòa giải.
Khi một mình tôi đến bệnh viện khám, tay run run cầm kết quả xét nghiệm đầy mơ hồ mà không dám hỏi bác sĩ, anh ta từ cuối hành lang ngược sáng bước đến…
Đêm Giáng Sinh năm đó, anh ta hẹn tôi đi ăn, rất tự nhiên mà tỏ tình với tôi.
Tôi như bị chiếc hộp may mắn đập trúng đầu, đứng ngơ ngẩn tại chỗ.
Anh ta hơi lùi về sau một bước, giữ khoảng cách vừa đủ khiến tôi thấy an toàn.
“Em từ chối cũng không sao, điều quan trọng nhất là ý nguyện của em.”
“Khi nào em muốn yêu, chỉ cần nói với anh. Anh sẽ luôn đứng ở nơi gần em nhất, không đi đâu cả.”
Tôi cuống quýt lắc đầu, rồi lại gật đầu như một phản xạ vụng về.