4.
Gần mười một giờ, Tạ Thanh Việt gửi tin nhắn cho tôi.
[Có kết quả phỏng vấn chưa?]
Tôi nhìn chằm chằm mấy chữ đó trên màn hình, chợt thấy vừa tức cười vừa buồn nôn.
Hầu như anh ta trực tiếp phụ trách toàn bộ khâu tuyển dụng lần này, thậm chí còn chủ động đề xuất ưu tiên nghiên cứu viên có kinh nghiệm du học.
Vậy mà bây giờ lại diễn kịch trước mặt tôi à?
Anh ta thông minh quá nên tự vấp ngã?
Hay là coi tôi như kẻ ngốc?
Tôi gửi lại tin nhắn từ chối phỏng vấn mà tôi nhận được cho anh ta.
Chỉ ba giây sau, anh ta nhắn lại một loạt tin dài.
[Không sao cả, chuyện này bình thường mà, dạo này tiêu chuẩn bên Viện nghiên cứu cũng khắt khe hơn rồi.]
[Em cứ tiếp tục tập trung viết luận văn tốt nghiệp đi, có gì không hiểu thì hỏi anh, đừng vội nghĩ đến chuyện tìm việc, anh sẽ giúp em.]
[Tối nay anh về hơi muộn, em nghỉ ngơi sớm nhé, đừng suy nghĩ lung tung.]
...
Đêm đó, Tạ Thanh Việt không về đúng như tôi đoán.
Hôm sau, tôi vẫn đến gặp giáo sư hướng dẫn để thảo luận việc chỉnh sửa luận văn như thường lệ. Cuối buổi, thầy rủ tôi đi dự một buổi tiệc với bạn bè.
“Đúng lúc toàn người trong Viện nghiên cứu Đại học Giang, em có thể hỏi thử sao bị loại. Mình thua thì cũng phải thua cho rõ ràng, đúng không?”
Tôi định từ chối, nhưng lời đến miệng lại đổi ý: “Dạ được.”
Đây là lần đầu tiên tôi gặp Phó Dao.
Cô ta mặc váy trắng đơn giản, tóc dài đen nhánh búi thấp sau gáy, lộ ra chiếc cổ trắng ngần, trông vừa dịu dàng vừa đoan trang.
Buổi tiệc được tổ chức bởi một đàn anh đã tốt nghiệp từ lâu.
Viện nghiên cứu đang có một dự án do anh ấy phụ trách, muốn nhờ giáo sư tôi cố vấn một chút.
“Đây là người mới vừa được phân vào dự án của bọn em, Phó Dao. Cô ấy mới từ nước ngoài về, tiện thể đến chào hỏi thầy luôn.”
Anh ấy liếc nhìn Phó Dao đầy hài lòng, rồi hạ giọng nói thêm: “Cô này là do em Tạ đặc biệt giữ lại đó, em ấy sắp đến rồi, người mới này cần thầy chỉ dạy nhiều lắm.”
“Chào giáo sư Trương, em là bạn cấp ba của thầy Tạ.”
Phó Dao nâng ly rượu đầy màu đỏ: “Vì em thiếu kinh nghiệm thực hành, nên được thầy Tạ và mọi người ưu ái. Sau này vẫn cần học hỏi thêm nhiều từ thầy.”
Miệng thì khiêm tốn xin chỉ giáo, nhưng từng câu từng chữ đều đang ngầm khoe mình là người có quan hệ, được ưu ái đi cửa sau.
Là thật lòng mong thầy chỉ dạy?
Hay là muốn trong quá trình làm dự án, bắt thầy tôi nhắm mắt cho qua?
Tôi nghĩ, ai cũng hiểu rõ.
Giáo sư khẽ nhíu mày, ngước nhìn cô ta một cái, rồi lại liếc sang tôi.
Sau đó thầy bình thản đặt đũa xuống: “Hóa ra là vậy, tôi bảo sao các cậu còn chẳng coi trọng cả tiến sĩ Đại học Giang nữa.”
Lời vừa dứt, tiếng mở cửa vang lên.
Tạ Thanh Việt đến.
Tôi quen anh ta nhiều năm, gần như chưa từng thấy anh ta mất tự nhiên.
Dù là trong hoàn cảnh nào, anh ta cũng luôn lịch thiệp, điềm tĩnh.
Nhưng giờ phút này, anh ta đứng khựng ngay cửa, sững sờ mất năm giây.
Tay nắm cửa cũng vô thức siết chặt.
“Lâm Khê?”
Giọng Tạ Thanh Việt căng cứng, thậm chí còn hơi run.
Tôi cong môi, mỉm cười với anh ta: “Sao vậy? Nhìn thấy tôi vui thế à?”
“Hai người… quen nhau sao?”