1.
Cơn mưa cuối thu lạnh buốt tạt thẳng vào mặt ta, từng giọt như kim nhọn xuyên qua lớp da mỏng.Ta không dám tin, nhìn chằm chằm về phía Thẩm Bạch.
Rõ ràng cuộc tuyển chọn nữ y tiến cung lần này, với thân phận là Thừa tướng đương triều, hắn vốn không cần ra mặt.Nhưng hắn vẫn lựa chọn chen ngang, hơn nữa lại là một cách vô cùng tàn nhẫn.
“Phụng sự bệ hạ, cần người tỉ mỉ.”Thẩm Bạch khoác quan bào đỏ thẫm, tay chỉ về vết thuốc bã còn sót lại trên kệ dược, giọng nói lạnh lẽo như sương sớm:“Giang Chiếu Nguyệt rõ ràng không đủ tư cách. Ý ngươi thế nào, Thái y lệnh đại nhân?”
Hắn nói rồi quay đầu nhìn sang Giang Chiếu Liên – muội muội cùng cha khác mẹ của ta – tay lại chỉ tiếp:“Nàng ấy thì cẩn trọng hơn nhiều. Cứ chọn nàng ấy đi.”
Thái y lệnh bên cạnh vội vàng lau mồ hôi nơi trán, vẫn chưa kịp phản ứng vì sao vị Thừa tướng luôn bận trăm công nghìn việc, xưa nay không dính tới chuyện hậu cung nhỏ nhặt lại đích thân ra mặt vì một cuộc tuyển chọn nữ y.“Thừa tướng đại nhân nói phải.”Ông ta lập tức phụ họa, quay sang ta, nói:“Giang cô nương, ngươi đã bị loại, mời rời khỏi đây.”
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử tuyển chọn nữ y, có người bị đích thân Thừa tướng chỉ đích danh loại bỏ.
Tay ta siết chặt vạt áo, trong khi ánh mắt xung quanh đầy dèm pha và hiếu kỳ, cuối cùng ta vẫn chọn xoay người rời đi.
Bước quá vội vàng, đến chiếc ô cũng chưa kịp cầm theo.Cứ thế, ta một mình bước đi trong con hẻm nhỏ cung đình, để mặc mưa bụi lặng lẽ tạt ướt cả người.
Không biết từ lúc nào, Thẩm Bạch đã đuổi theo phía sau.Tay hắn cầm ô, bên cạnh còn có Giang Chiếu Liên.
“Tỷ sao lại bỏ đi nhanh thế?”
Giang Chiếu Liên vốn đã chẳng ưa gì ta, nay lại giành phần thắng trong cuộc tuyển chọn nữ y, liền không nén được đắc ý mỉa mai:“Cái đó gọi là gì nhỉ? A đúng rồi—chạy trối chết.”
Trên khuôn mặt nàng ta là vẻ đắc thắng tràn ngập.Ta lướt qua nàng ta, nhìn thẳng vào Thẩm Bạch, giọng trầm xuống:“Vì sao?”
Vì sao lại cố tình bắt lỗi ta?Rõ ràng chuyện tuyển chọn nữ y chẳng liên quan gì đến hắn, nhưng hắn vẫn cứ muốn chen ngang.
Thẩm Bạch thở dài:“Chiếu Nguyệt, chẳng qua là thua Chiếu Liên một lần, cần gì phản ứng lớn đến vậy? Muội muội muốn, làm tỷ tỷ thì nhường một chút có gì không ổn?”
“Là nữ tử, há lại nên ghen tuông kiêu ngạo? Lần này, cứ coi như bản quan dạy ngươi một bài học.”
“... Thân phận nữ y trong cung vốn thấp kém, hà tất phải cố chấp cầu vào?”
Ngón tay ta siết chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến rớm máu.Từ đầu đến cuối, Thẩm Bạch chưa từng hỏi, vì cớ gì ta nhất định phải tham gia tuyển chọn lần này.
“Là ta sai rồi, đúng ra nên nhường cho tỷ tỷ mới phải.”Giang Chiếu Liên cố làm ra vẻ nhu mì, ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc sang Thẩm Bạch đầy ẩn ý.
Ta chưa từng là người nhún nhường cam chịu. Lúc này bèn quay đầu nhìn nàng ta, giọng lạnh đi:“Ngươi có bao nhiêu bản lĩnh, tự bản thân ngươi rõ nhất. Ta cần ngươi nhường sao?”
“Giang Chiếu Liên, chỉ với chút y thuật mèo cào của ngươi, cũng xứng chẩn bệnh cho Thiên tử? Đừng để đến khi chưa kịp quen đường trong Thái y viện đã bị đuổi ra khỏi cung!”
Sắc mặt nàng ta lập tức biến đổi, trắng bệch rồi chuyển sang xanh mét.Dẫu sao y thuật của nàng ta cũng chỉ là hữu danh vô thực, lần này nếu không có Thẩm Bạch nâng đỡ, e là sớm đã bị loại từ vòng ngoài.
“Đủ rồi!”Thẩm Bạch chau mày, giọng mang theo trách mắng:“Chiếu Nguyệt, sao ngươi chẳng học được chút nào nhu thuận như Chiếu Liên? Ngươi nhìn lại bản thân đi, cái dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn ấy, làm sao hầu hạ được bệ hạ?Lần này, xem như cho ngươi một bài học, phải nhớ kỹ lấy.”
Ngón tay ta run rẩy vì tức giận, một khắc sau, ta không chút do dự, vung tay tát thẳng vào mặt hắn.
“Thẩm Bạch, ngươi cho rằng mình là Thừa tướng thì có thể tùy tiện dạy dỗ ta sao?”
“Ngươi là thứ gì, mà cũng xứng dạy ta – Giang Chiếu Nguyệt?!”
Giang Chiếu Liên còn định mở miệng, nhưng chỉ một ánh mắt của ta quét sang, nàng ta lập tức im bặt.Ánh mắt ấy khiến nàng ta sợ hãi, e rằng nếu còn nói thêm một chữ, ta sẽ không ngần ngại vung tay tát luôn cả nàng ta.
Ta và Thẩm Bạch lớn lên cùng nhau, từng có một thời, ta thật lòng yêu mến hắn.
Thế nhưng, hành động thiên vị trắng trợn của hắn dành cho muội muội cùng cha khác mẹ của ta hôm nay, đã khiến trái tim ta hoàn toàn tan nát.
Hắn hiểu rõ tính ta kiêu ngạo đến mức nào, vậy mà vẫn chọn cách làm nhục ta giữa bao người.
Ta ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như sương sớm.Trước mặt hắn, ta thẳng tay xé rách một mảnh vải trên áo, ném thẳng vào mặt hắn.
“Thẩm Bạch, ngươi với ta, từ nay giống như mảnh áo này—ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Dứt lời, ta chẳng buồn ngoái lại, xoay người rời đi.Sau lưng, sắc mặt Thẩm Bạch cứng đờ, tái nhợt như tro tàn.
2.
“Vẫn là Chiếu Nguyệt có phúc khí hơn người, được tiến cung, biết đâu tương lai còn có thể phong làm Quý phi.”“Đâu như Chiếu Liên, chỉ là một nữ y nho nhỏ, ngày thường đến mặt rồng cũng chẳng gặp nổi.”
Vừa nghe tin ta không được chọn làm nữ y, di nương liền vội vàng chạy đến buông lời mỉa mai.