3.
Ba ngày sau, ta được đưa vào cung bằng một chiếc kiệu nhỏ, thuận lợi diện thánh.
Ta cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn thánh nhan.
“Ngươi chính là nữ nhi của Giang thị lang, người hắn nói là đã ngưỡng mộ trẫm từ lâu?”
Hoàng đế Tiêu Dung Tư mở lời, giọng nói mang vài phần trêu ghẹo.
Người tinh mắt đều biết, đó chỉ là cái cớ mà phụ thân ta viện ra để trèo cao kết giao, không hơn không kém.
Ta chỉ cảm thấy mồ hôi túa ra như mưa, cúi đầu càng sâu hơn.
“Tâu bệ hạ, thần nữ quả thực đã ngưỡng mộ bệ hạ từ lâu, mong được gả vào cung làm phi.”
Phụ thân đã nói vậy, ta chỉ có thể thuận theo, bằng không chính là phạm thượng!
Tiêu Dung Tư tựa hồ đã đứng dậy, tiếp tục hỏi:
“Vậy sao? Nhưng trẫm nghe nói, các thiên kim quý nữ ở kinh thành đều rất sợ trẫm, ai nấy đều tránh còn không kịp.”
Ta siết chặt tay, mồ hôi lạnh chảy ròng:
“Tâu bệ hạ, đó chỉ là lời đồn thất thiệt. Bệ hạ không chỉ khai sáng nữ học, còn bãi bỏ chế độ hòa thân, nữ tử thiên hạ ai nấy đều cảm kích ơn đức của Người!”
Ta nói thật lòng.
Tiêu Dung Tư bị thiên hạ gọi là bạo quân, nguyên nhân chủ yếu là vì hắn tính tình nóng nảy, thường xuyên mắng chửi và đánh người, lại còn không đi theo lẽ thường.
Trước khi hắn đăng cơ, nữ nhân chỉ là phụ thuộc của nam nhân, việc đem công chúa gả đi cầu hòa cũng không phải chuyện hiếm.
Nhưng sau khi lên ngôi, hắn cải cách mạnh mẽ, không chỉ bãi bỏ hòa thân, mà còn mở nữ học, cho phép nữ tử qua tiến cử và khảo hạch mà vào cung làm quan.
Tuy hiệu quả chưa nhiều, nhưng thực sự đã thay đổi được phần nào vận mệnh của không ít nữ nhi.
Tiêu Dung Tư khẽ bật cười: “Ngẩng đầu lên, để trẫm nhìn xem.”
Lúc này ta mới ngẩng lên, nhìn rõ diện mạo của Tiêu Dung Tư.
Phải nói sao đây, đó là một gương mặt thanh tú, dù quầng thâm dưới mắt khá rõ, cũng không thể che lấp được vẻ tuấn tú ấy. Không giống những nam tử thô kệch thường thấy, mà trái lại, có phần nhã nhặn dễ nhìn.
Thân hình hắn cao ráo, tuy có hơi gầy, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
Hoàng thượng thật đúng là một vị mỹ nam, ta âm thầm nghĩ.
“Mẹ?!” Tiêu Dung Tư trừng lớn mắt.
Ta không hiểu “mẹ” là có ý gì, nghi hoặc nhìn hắn.
Tiêu Dung Tư lúng túng ho vài tiếng: “Thôi được… từ nay ngươi ở lại trong cung của trẫm, phong làm Mỹ nhân, ban cho chỗ ở tại Trường Lạc cung.”
Hắn vung tay áo rộng, quyết định chỗ ở cho ta.
Đêm đó, hắn giá lâm Trường Lạc cung, nói là muốn thị tẩm tân phong Mỹ nhân là ta.
Tuy ta đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng lòng vẫn không khỏi bất an, nên liền đốt một lò an thần hương do chính tay mình điều chế, mong phần nào giảm bớt hồi hộp.
Nào ngờ, Tiêu Dung Tư chẳng làm gì cả, chỉ đơn giản là ngủ một giấc bên cạnh ta.
Hắn ngủ rất sâu, rất yên.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện này, có thể kéo dài tới đâu hay tới đó vậy.
4.
Sáng sớm hôm sau, khi ta thức dậy, Tiêu Dung Tư đã mặc chỉnh tề.
Ta vội vàng dậy giúp hắn đội mũ miện.
“Trẫm ngủ rất ngon, tối nay lại đến đây.” Hắn nói.
Ta gật đầu, chỉnh lại long bào cho hắn: “Có cần thần thiếp chuẩn bị bữa tối không?”
“Không cần.” Tiêu Dung Tư xua tay: “Tối nay còn có chính sự, chỉ đến ngủ thôi.”
Liên tiếp mười lăm ngày, Tiêu Dung Tư đều nghỉ lại Trường Lạc cung.
Danh tiếng của ta lan truyền khắp hậu cung, người người xôn xao, rằng bạo quân đổi tính rồi.
Sủng ái một vị tân phong Mỹ nhân, không những không đánh ch//ết, mà còn ngày ngày ân sủng.
Về phần ta, chỉ muốn nói… thật sự chúng ta chỉ ngủ thôi, cái gì cũng chưa làm cả!
Thế nhưng trong mắt người ngoài, ta vẫn là sủng phi được Hoàng thượng ân sủng hết mực.
Bởi vì có ta, dạo gần đây Tiêu Dung Tư không còn mắng người, cũng chẳng còn đánh phạt ai.
Nhờ vào thánh sủng, ta được phép tự do đi lại trong hoàng cung.
Chỉ là, ta không ngờ sẽ gặp lại Thẩm Bạch.
Thị nữ của ta đã trở về cung lấy áo choàng, nhất thời trong hành lang chỉ còn ta và hắn bốn mắt nhìn nhau.
Ta lập tức xoay người toan rời đi.
Thẩm Bạch lại bước tới kéo tay ta lại:
“Chiêu Nguyệt! Vì sao nàng lại vào cung?! Nàng sao có thể giấu ta mà nhập cung?! Chẳng phải đã hẹn, chờ ta tới cầu thân ư?!”
Ta hất tay hắn ra, lúc này mới nhìn rõ sắc mặt tiều tụy của Thẩm Bạch.
“Thẩm đại nhân, ngài còn ra thể thống gì nữa!”
Ánh mắt ta tràn đầy chán ghét:
“Hiện tại ta là phi tần của Hoàng thượng, ngài lôi lôi kéo kéo như thế, ngài không cần danh tiết, nhưng ta thì còn cần mạng sống!”
“Rõ ràng nàng phải là thê tử của ta!”
Thẩm Bạch giọng nói có phần kích động.
Ta chỉ cảm thấy hắn thần trí điên đảo:
“Hiện giờ ta đã là phi tử của bệ hạ! Thẩm đại nhân, xin hãy tự trọng!”
Sắc mặt Thẩm Bạch trắng bệch:
“Hôm ấy ta đến phủ cầu thân, phụ thân nàng lại nói nàng đã nhập cung rồi… Chiêu Nguyệt, vì sao nàng không nói với ta?!
Ta hôm đó chẳng qua chỉ muốn dạy nàng một chút bài học, mà nàng lại lấy đó để trừng phạt ta ư?!”
“Thẩm ái khanh định dạy bảo mỹ nhân của trẫm điều gì vậy?”
Giọng nói của Tiêu Dung Tư đột nhiên vang lên sau lưng, ta vội quay lại, chỉ thấy bên cạnh ngài còn có một nam tử và hai vị thái giám đi theo.
Ta lập tức kéo giãn khoảng cách với Thẩm Bạch:
“Thần thiếp tham kiến bệ hạ.”
Thẩm Bạch cũng khom mình hành lễ:
“Vi thần tham kiến bệ hạ.” Hắn lại gật đầu chào nam nhân đứng sau lưng Hoàng đế:
“Thái úy đại nhân vẫn an khang chứ?”
“Thừa tướng đại nhân bình an.” Thái úy Tạ Nhiên nhẹ nhàng đáp lễ.
Thì ra hắn chính là Tạ Nhiên – người mười bảy tuổi đã phong tước Lang Cư Hư*, đệ nhất chiến thần Đại Triều. Nhưng nhìn qua… sao lại trắng trẻo giống như tiểu bạch kiểm?
(*Lang Cư Hư là một danh hiệu tôn vinh võ tướng có công đại thắng Hung Nô.)
Tiêu Dung Tư nhếch môi, giọng điệu thản nhiên:
“Vừa rồi trẫm nghe Thẩm ái khanh nói muốn dạy bảo mỹ nhân của trẫm một chút.”