1.
Ngày hoàng huynh bị giam, mới đầu hạ, oi bức đến cực điểm.
Quân phản loạn bận rộn dọn dẹp cung điện, chuẩn bị nghênh đón Nam Dương Vương – kẻ sắp được Đại tướng quân ủng lập làm tân đế. Không ai để ý tới hoàng huynh đang ở ngôi chùa bỏ hoang tức đến giậm chân.
“Một lũ súc sinh! Trẫm còn chưa chết đâu! Một đứa con nít bảy tuổi cũng dám đoạt ngôi của trẫm, phản hết cả rồi!”
Hắn đi đi lại lại như kẻ loạn trí.
“Tiện nhân! Đồ Quán là tiện nhân, võ tướng tiện, văn thần cũng tiện… Còn ngươi… ngươi càng tiện!”
Hắn bỗng khựng lại, ánh mắt như đao, chỉ về phía góc phòng nơi ta đứng, rồi lao thẳng tới.
Bà vú lập tức ôm chặt ta vào lòng.
Đôi mắt phượng giống hệt ta của hoàng huynh tràn đầy oán độc, hắn nghiến răng hỏi:“Năm xưa trẫm bảo ngươi giết hắn, vì sao không giết? Ngươi lại coi hắn như con ruột mà nuôi, để rồi con trai quay lại muốn giết mẹ!”
Hắn chìa đôi tay tái nhợt, trong mắt đầy tia máu, giọng uất hận đến nghiến nát kẽ răng:“Chi bằng bây giờ ta bóp chết ngươi! Bóp chết ngươi, đồ tiện nhân! Giang sơn mẫu hậu để lại cho chúng ta…”
Bà vú vùng vẫy, cố che chở cho ta nhưng khó khăn vô cùng.
Ta gỡ tay bà, chắn trước mặt, đối diện hắn.
Nghe hắn nhắc đến mẫu hậu, nước mắt hòa lẫn lửa giận trào dâng trong đáy mắt ta.“Ca ca cứ giết muội đi! Dù sao lát nữa cũng sẽ có người đưa chúng ta cùng xuống Hoàng Tuyền. Muội đi trước gặp mẫu hậu, sẽ kể cho người nghe ca ca đã biến giang sơn này thành bộ dạng gì rồi!”
Một cơn gió lùa qua, chuông vàng nơi điện chùa khẽ rung ngân.
Hoàng huynh thở dốc, buông tay, lảo đảo lùi về sau, suy sụp ngồi xuống trước tượng Phật, ôm đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm nguyền rủa điều gì đó.
Bà vú còn chưa hoàn hồn, vội ôm chặt lấy ta, giọng đầy lo lắng:“Công chúa… Nhị công tử thật sự sẽ không tha cho người sao…?”
Ta đưa tay lau lớp mồ hôi lạnh chảy xuống cằm, ánh mắt thẳng hướng ra ngoài cửa sổ song thưa, nơi ráng chiều đỏ rực như máu tàn.Chỉ trong vài canh giờ, nơi đây đã có từng đợt, từng đợt tôn thất bỏ mạng.Trong đó, kẻ xấu có, mà người vô tội cũng không ít.
Cớ gì… ta lại trở thành kẻ duy nhất được may mắn sống sót?
Huống hồ…
“Bà vú, trước đây ta đối xử với hắn thế nào… bà quên rồi sao?”
2.
Năm ta trở thành kế mẫu của Đồ Quán, cả hai đều vừa tròn mười sáu tuổi.
Vào phủ chưa bao lâu, phụ thân hắn qua đời.Với thân phận chính thất, ta thuận lý thành chương tiếp quản Đồ phủ đang chao đảo trong mưa gió.
Hoàng huynh ôm lòng diệt cỏ tận gốc, mượn đao giết người, muốn ta hủy diệt Đồ Quán đến triệt để.Khắp phủ đều là tai mắt trong cung.Mỗi một ngày, ta đều phải vắt óc nghĩ cách hành hạ hắn:Giữa trời tuyết lớn bắt quỳ ở từ đường, cắt đứt mọi nguồn tiền, đuổi thầy dạy không cho đọc sách, thậm chí bệnh cũng không mời đại phu…
Thế nhưng, hắn chưa từng cúi đầu trước ta.
“Mẫu thân?”“Ngươi lớn hơn ta chắc? Lại muốn ta gọi ngươi là mẫu thân? Tiểu công chúa, không sợ đoản mệnh sao?”
Khóe môi hắn vương ý cười, nhưng đáy mắt lại lạnh như băng, lời nói chậm rãi, chẳng giống con nhà võ tướng.Thế mà thân hình hắn cao lớn chẳng kém phụ thân, vào cửa còn phải cúi đầu, luôn mang dáng vẻ con sói bị nhốt trong lồng mà nhìn xuống ta.
Những lúc ấy, ta không khỏi chột dạ.
Vẫn là bà vú bày kế: trong cung, đám quý nhân kiêu căng ngạo mạn ban đầu còn giữ được vài phần khí cốt, nhưng sau mấy chục cái tát, thể diện mất sạch, ý chí cũng gãy nát, đến khi ấy thì đầu gối tự khắc mềm nhũn.
Tát vào mặt sao…?
Ta nhìn gương mặt lạnh lẽo như sương tuyết của Đồ Quán.Giữa ánh mắt bao người, hoặc là tai mắt của hoàng huynh, hoặc là gian tế do kẻ thù chính trị cài vào, chẳng còn một ai thuộc Đồ gia còn sống để bảo vệ huyết mạch duy nhất của trung thần này.
Muốn sống sót, hắn chỉ có thể nuốt nhục mà chịu.
Ta cắn chặt đầu lưỡi, vị tanh của máu lan khắp khoang miệng. Rốt cuộc, ta cũng hạ quyết tâm, đặt chân lên ghế, dồn sức tát mạnh vào mặt hắn.
Cú tát quá nặng, khiến bàn tay ta tê rần, run lên khe khẽ.Hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, dường như sững lại, hồi lâu không động đậy.
Ta cố nén sợ hãi, ngẩng cằm đầy ngạo mạn, lạnh giọng cảnh cáo:“Ngươi không quỳ trước bản công chúa, tức là không thừa nhận mối thân tình Hoàng thượng ban, cũng là không nhận triều đình. Chẳng lẽ ngươi muốn trở thành kẻ phản thần nghịch tử như huynh trưởng mình sao?”
Hắn bất chợt quay đầu lại. Còn quá trẻ, dù cố gắng giữ vẻ thản nhiên, vẫn để lộ sự căm hận với hoàng thất.
Phản thần nghịch tử…
Huynh trưởng của hắn, Đồ Luyện, cả đời chinh chiến sa trường, không vợ không con, cuối cùng vì bị hoàng đế nghi kỵ mà mang tiếng ô nhục, chết nơi biên ải.Để đánh lui quân địch Tây Bắc, gần như cả Đồ gia đều bỏ mạng tại đó. Đến cuối cùng, khắp non sông, không còn chốn nào để Đồ gia đứng chân.
Đó… chính là triều đình mà họ đã dốc lòng phụng sự.
Đồ Quán khẽ nhếch môi, bật cười khinh miệt, ánh mắt gắt gao khóa chặt ta. Hắn chậm rãi khuỵu gối, cúi người về phía ta, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào hư không:“Tiểu công chúa, hôm nay ta quỳ ngươi.”“Ngươi nên sống thật lâu… để xem về sau còn có phúc được thấy cảnh này nữa hay không.”
Hắn đủ thông minh, cũng đủ nhẫn nại.Không cần trăm năm — chỉ sáu năm sau, hắn đã khiến giang sơn nhà Hy đảo lộn trời đất.
Đêm muộn, hoàng huynh mắng đến kiệt sức, cuộn mình trong tấm màn rách, tựa như đã ngủ say.Bà vú cũng gà gật, chỉ mình ta vẫn tỉnh, mắt dõi theo cánh cửa chùa khép chặt.
Không lâu sau, một tiếng “kẽo kẹt” nặng nề vang lên. Ánh trăng như nước tràn vào, chiếu sáng tấm lụa trắng và chén rượu trong tay vị thái giám già.
Ta biết… mình sẽ chẳng bao giờ sống tới ngày trường thọ ấy.
3.
Người được phái tới tiễn ta đi là vị thái giám già từng hầu hạ mẫu hậu, từ nhỏ đã nhìn ta khôn lớn.Trước sống chết, tìm chủ mới cũng là lẽ thường, ta không trách ông.