10
Ta và Vân Lâu ngồi chồm hổm ở góc nhỏ Ngự thiện phòng, dùng bếp tro nướng khoai lang.
Phó Mặc cho người tiến cử nàng làm tiểu quản sự ở Ngự thiện phòng, từ đó không còn phải dậy sớm xay đậu mỗi ngày.
Vân Lâu bị khoai nóng làm bỏng miệng, kêu la oai oái:
“Vậy sau này ngươi sẽ cùng Thất hoàng tử rời cung à?”
Ta nhỏ giọng, nói như gió thoảng:
“Đợi tân hoàng đăng cơ đã.”
Sau đại dịch, sức khỏe bệ hạ suy yếu rõ rệt, nhiều việc trong triều đều giao lại cho Thái tử xử lý.
Vân Lâu gật đầu, ánh mắt mong chờ:
“Đợi ta đến hai mươi lăm tuổi, ta sẽ ra ngoài tìm ngươi.”
Nàng ríu rít nói một hồi, bỗng quay sang hỏi:
“Nếu sau này Thất hoàng tử lấy vợ, ngươi tính sao?”
Ta bị câu ấy làm nghẹn lời.
Bao năm qua, ta và Phó Mặc chưa từng nhắc tới chuyện cưới vợ.
Trước kia là không có điều kiện để nghĩ, nay thì những hoàng tử cùng tuổi với hắn đều đã bàn đến hôn sự.
Vân Lâu tiếp tục lẩm bẩm:
“Nhiêu đó năm rồi, Thất hoàng tử cũng nên cho ngươi một danh phận chứ. Nhưng làm thiếp thì hình như khổ lắm.”
Miếng khoai trong miệng đột nhiên trở nên nhạt nhẽo vô cùng.
Thuở nhỏ, cha ta từng nạp thiếp. Những đêm ông không ở nhà, mẹ ta chỉ biết ôm ta và đệ đệ mà rơi lệ.
“Kiến Hi, sau này con đừng sống như mẹ. Dù có lấy kẻ nghèo nơi thôn dã, cũng phải chọn người một lòng một dạ với con.”
Ta bối rối chùi tay vào vạt áo:
“Ta đi trước đây.”
Vân Lâu miệng đầy khoai, lẩm bẩm không rõ:
“Không ăn nữa à? Không phải còn định đi lấy bánh bao sao?”
“Không ăn, sắp mưa rồi. Ta phải đi đón Phó Mặc.”
Ta vội vã rời khỏi Ngự thiện phòng như chạy trốn, quay về Cảnh Dương cung lấy ô rồi đi thẳng đến Thượng thư phòng.
Trên đường đến Thiên Nhai, bất chợt có một vị thần tử mặc trường bào đỏ sẫm đi ngược chiều ta.
Ta vội cúi đầu nép sang một bên nhường đường.
Không ngờ vị thần tử kia dừng lại trước mặt, dịu dàng lên tiếng:
“Cô nương, cho hỏi cửa Đông đi hướng nào?”
Sao lại có quan viên đi lạc giữa Tử Cấm Thành?
Ta tuy nghi hoặc nhưng ngoài mặt vẫn giữ lễ độ:
“Bẩm đại nhân, chỉ cần men theo con đường này là tới.”
Vị thần tử ôm quyền cảm tạ, trước khi rời đi còn ghé sát, nhét vào tay ta một vật, thì thầm bên tai:
“Ta là môn sinh của Đàm công, xin cô nương nhất định giao vật này đến tay Thất hoàng tử.”
Nói xong, thần sắc như thường, thong thả rời đi, để lại ta với lòng đầy hoang mang và tờ giấy trong tay như than đỏ bỏng rát.
Ta chẳng đoán nổi ẩn ý bên trong, chỉ biết mưa đã rơi từng giọt.
Ta đành nhét giấy vào ngực áo, vội vã hướng về Thượng thư phòng.
11
Khi ta và Tiểu Song cùng đứng chờ dưới mái hiên, các hoàng tử trong phòng cũng lục tục ra về theo từng nhóm.
Phó Mặc đơn thân bước ra cuối cùng, ánh mắt vốn lạnh nhạt thoáng lóe sáng khi thấy ta.
Chúng ta vẫn như chủ tớ bình thường nhất: ta giơ ô đi bên cạnh, còn hắn mặt lạnh bước đi phía trước.
Đi được một đoạn, bỗng nghe phía sau có tiếng gọi:
“Thất đệ!”
Phó Mặc quay người hành lễ:
“Thái tử điện hạ.”
Thái tử Phó Thừa Cật thân hình cao lớn, dáng vẻ cương nghị, trông chẳng giống Hoàng hậu mà lại hao hao bệ hạ khi còn trẻ.
Bệ hạ cũng vì vậy mà đặc biệt ưu ái hắn, chưa đến tuổi hai mươi đã hạ chỉ lập làm Đông cung Thái tử.
Phó Thừa Cật sớm đã không còn ở Thượng thư phòng học hành, vừa nhìn cũng biết là từ Tuyên Chính điện qua đây.
Trên mặt hắn nở nụ cười:
“Nghe Đại Nho Lâm nói, Thất đệ tư chất hơn người, học cái gì cũng hiểu ngay.”
Phó Mặc cúi đầu, khiêm tốn đáp:
“Chỉ là chút thông minh vặt, sao dám sánh cùng đại ca.”
Thái độ nhu thuận này khiến Phó Thừa Cật càng thêm hài lòng, nụ cười trên môi cũng chân thật hơn vài phần.
Ta cụp mắt đứng nghe hai người qua lại mấy câu khách sáo.
Lúc ấy, một tiểu thái giám bên cạnh Thái tử khom người nhắc nhở:
“Điện hạ, Củng tướng quân vẫn đang đợi ạ.”
Phó Thừa Cật lập tức cau mày, quát khẽ:
“Ngươi hồ đồ à! Bản điện hạ đang nói chuyện với Thất đệ, ngươi xen miệng làm gì!”
Phó Mặc liền vội vàng cúi mình, làm bộ hoảng sợ: