13
Phó Mặc hạ quyết tâm tranh ngôi Thái tử.
Ta vừa sợ hắn làm hoàng đế, lại sợ hắn không làm được hoàng đế.
Sợ trên con đường đoạt đích, từng bước nguy nan sẽ tổn thương hắn; lại sợ nếu thất bại, kết cục sẽ bi thảm không cùng.
Phó Mặc nói với ta, người ta gặp hôm ấy tên là Nam Khải Minh.
Hắn xuất thân hàn môn, từng bị con cháu thế tộc tráo bài thi khoa cử, chính Đàm Thái sư khi ấy đã dốc sức truy tra, trả lại công bằng lẫn công danh cho hắn.
Nam Khải Minh biết Đàm gia bị hại trong vụ án văn tự là do mẫu tộc của Hoàng hậu dàn dựng, đã bí mật điều tra suốt nhiều năm.
Bọn họ làm vậy, chỉ để ngăn Huệ phi đang được sủng ái tiếp tục thế lớn, tránh để Phó Mặc uy hiếp đến vị trí của con bà ta.
Nam Khải Minh dẫn theo nhiều văn thần dần dần quy phục Tam hoàng tử, ngày đêm kích động hắn.
Tại sao cùng là huyết mạch Hoàng hậu, mà bà ta chỉ nâng đỡ Đại hoàng tử làm Thái tử, bắt đứa con thứ phải ngoan ngoãn làm cánh tay phụ trợ?
Tam hoàng tử cũng tài trí không kém, thậm chí càng có phong thái đế vương hơn.
Lại có lời đồn rằng hắn không phải do Hoàng hậu sinh ra.
Năm đó, Hoàng hậu sinh hạ một công chúa, để giữ địa vị, đã bí mật tráo con với một phi tần mệnh bạc.
Mẫu thân ruột của Tam hoàng tử, cùng vị công chúa đáng thương kia, đều đã bị hạ lệnh xử tử.
Thời gian trôi qua, Tam hoàng tử dần sinh nghi, không còn thân thiết với Đại hoàng tử, mà luôn thấp thỏm không yên, cảm thấy bản thân không rõ thân thế.
Hoàng hậu tỏ ra hết mực chân thành, nhưng hắn vẫn chất vấn:
“Nếu là con ruột, sao mẫu hậu chỉ thương mỗi huynh ấy?”
Mất đi thanh đao chuyên làm chuyện mờ ám, Phó Thừa Cật bắt đầu trở nên bó tay bó chân, làm gì cũng không còn sạch sẽ gọn gàng như trước, liên tục bị bệ hạ khiển trách…
Trong cuộc tranh đấu giữa hai người họ, ban đầu chỉ là những chuyện vặt vãnh rơi xuống đầu Phó Mặc.
Nhưng khi hắn càng ngày càng vững vàng, càng thêm đắc lực, bệ hạ cũng giao phó cho hắn nhiều việc hơn.
Triều đình bắt đầu truyền tai nhau một làn gió nho nhỏ:
Thái tử tầm thường, tham dục quá độ, Tam hoàng tử lại nóng nảy lỗ mãng.
Ngược lại, Thất hoàng tử có phong thái giống hệt ngoại tổ – ôn hòa, biết tiến lui, lại học rộng hiểu sâu.
Song, những lời ấy vẫn chỉ là rì rầm dưới đáy triều, cuộc chiến chính vẫn là giữa Thái tử và Tam hoàng tử.
14
Ngày qua ngày, đến khi Phó Mặc chậm rãi mà vững chắc cắm rễ trong triều, thì đã trôi qua ba năm.
Năm ấy, Phó Mặc vừa tròn hai mươi, còn ta đã hai mươi ba.
Ta trở thành "Kỷ đại cô nương" trong lời miệng mọi người – thị nữ thân cận được Thất hoàng tử tín nhiệm nhất.
Hỉ công công xem ta và Phó Mặc như con, cười nói ta càng lớn càng đẹp.
Ta đã sớm rũ bỏ nét trẻ con, biết cúi đầu đáp lễ: “Công công quá lời rồi.”
Bệ hạ tuổi cao, nay càng thêm yêu chiều con út.
Cuộc thu săn ba năm một lần, đích thân chỉ điểm Phó Mặc đi cùng.
Phó Mặc cũng ngày một thành thạo vai diễn người con hiếu thảo.
Trước ngày xuất phát, hắn ngồi trong thư phòng dạy ta luyện chữ từng nét.
Đang viết, đột nhiên hắn nói:
“Ngày mai nàng ở lại trong cung đi.”
Tay ta khựng lại, mực nhỏ một giọt trên giấy tuyên.
Hành trang vốn đã chuẩn bị xong, sao hôm nay lại đột ngột không cho ta đi?
Ta phụng phịu lầm bầm:
“Sao sớm không nói, đồ lừa gạt...”
Hắn từng hứa sẽ dẫn ta cưỡi ngựa bắn thỏ mà.
Phó Mặc bật cười, trừng mắt nhìn ta:
“Lá gan nàng càng lúc càng lớn, dám mắng ta ngay trước mặt.”
Ta hất tay hắn ra, rời khỏi bàn:
“Mắng ngài thì sao? Ta còn dám đánh nữa kìa.”
“Hả? Đừng đi mà, còn chưa viết xong đâu.”
Ta ngồi bên cửa sổ, cố tình không thèm nhìn hắn.
Phó Mặc đi vòng quanh ghế mấy lượt, tìm cách nhìn rõ mặt ta:
“Không phải ta cố ý không mang nàng theo. Lần sau được không? Đợi ta về sẽ dẫn nàng xuất cung đi chơi.”
Thấy hắn nóng ruột đến nỗi lông mày nhíu tít cả lại, ta bật cười.
Lần này Phó Mặc giả vờ tức giận, véo má ta một cái.
Trước khi rời cung, hắn ôm ta thật chặt:
“Nàng đợi ta về.”
Ta dịu dàng vuốt lưng hắn:
“Ừ.”
Trong lòng lại thấp thỏm một cảm giác chẳng lành.
Lần thu săn này, e rằng không đơn giản.
Phó Mặc chỉ mang theo Hỉ công công, để cả Tiểu Song ở lại trong cung.
Tiểu Song còn nhỏ, suốt ngày tức giận vì không được đi chơi:
“Ta cũng muốn ra ngoài mà!”
Ta chỉ biết dỗ:
“Đi săn chẳng có gì vui, trong cung còn tiện hơn.”
Điều duy nhất khiến Tiểu Song cảm thấy an ủi, là hắn được ở lại cùng Kỷ đại cô nương mà hắn yêu thích nhất.
Mỗi ngày đều được nàng dẫn đi Ngự thiện phòng tìm Vân cô cô ăn quà vặt.
Ban đầu, Phó Mặc còn gửi thư về cung. Nhưng sau hơn một tháng, thư tín đột ngột cắt đứt.
Mỗi đêm không nhận được tin, ta lại bắt đầu mộng mị.
15