1.
Ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được thiên mệnh chiếu cố đến vậy, ban chỉ để trở thành Thái tử phi.Dẫu có nằm mơ, ta cũng không dám tin mình có được may mắn lớn lao thế này.
Thế nhưng, sắc diện của phụ mẫu và tổ phụ ta lại chẳng hề phấn khởi.Nguyên do cũng bởi Thái tử bẩm sinh thể chất yếu ớt, mà hôn sự này lại mang hàm ý “xung hỉ” do hoàng thất an bài.
Có điều họ đâu hay biết, Thái tử Nam Cung Cẩn vốn chính là người đã từng xuất hiện trong giấc mộng thuở thiếu thời của ta. Giấc mộng này đã lặng lẽ đi cùng ta qua bao năm tháng.Dẫu tám năm đã vụt qua, hình bóng người trong mơ vẫn luôn rõ nét như ban đầu, chẳng hề phai nhòa.
Tâm tư này, ta không dám hé lộ cùng ai, cũng chẳng thể thổ lộ thành lời.
Ngồi trên chiếc xe hoa lắc lư của Đông Cung, ta hồi tưởng lại lần đầu tiên gặp Nam Cung Cẩn khi còn nhỏ.Nếu buộc phải dùng một từ để diễn tả cuộc gặp gỡ đó, e rằng chỉ có thể nói: “Khó bề nói hết!”
2.
Ta là Liễu Doanh Doanh, cháu gái của vị quan lớn trong triều – cũng chính là tổ phụ ta.
Từ bé, ta đã nổi tiếng ăn khỏe và đặc biệt chỉ mê những món thịt, lại thêm sức vóc vô cùng dồi dào.Năm lên tám, tổ phụ dẫn ta vào kinh dự yến, nói là để mở mang tầm mắt.
Vừa đặt chân đến yến tiệc, ta đã choáng ngợp trước bàn tiệc ê hề cao lương mỹ vị, lập tức thèm thuồng không kìm nổi.Các tiểu thư nhà khác đều nhẹ nhàng gắp đôi ba cọng rau, nhai kỹ nuốt chậm, còn ta thì vui vẻ ôm cả khoanh giò to để gặm.
Có lẽ may mắn vì ngoại hình ta dù hơi tròn trịa nhưng vẫn toát lên nét hoạt bát, dáng ăn cũng không đến mức quá thô tục, nếu không, chắc hẳn tổ phụ sẽ xấu hổ mà không bao giờ cho ta theo cùng nữa.
Nguyên nhân chỉ vì món ngon hôm ấy quá hợp khẩu vị, khiến ta vô phương nén nổi thèm thuồng mà “quét sạch” cả mười đĩa trước mặt.Dĩ nhiên, tổ phụ đã quen chuyện này từ lâu, bởi ở nhà ta cũng ăn chẳng khác gì. Thế nhưng các bàn tiệc xung quanh vẫn có không ít nam nữ đồng trang lứa cứ nhìn ta như nhìn khỉ trong gánh xiếc, còn ta thì mặc kệ, thản nhiên ăn uống.
Những lúc thế này, Nam Cung Diệp thường trầm trồ trước sự bình tĩnh của ta, nhưng ta thừa biết hắn đang ám chỉ ta “mặt dày” mới đúng.
Sau đó, tổ phụ đi đến tiền viện bàn chuyện với các quan viên, còn dặn ta ra hậu viên chơi với đám trẻ.
Giữa hậu viên là một đình nghỉ mát. Nơi đó có hơn chục đứa trẻ trạc tuổi ta vây quanh một thiếu niên khoác áo gấm màu bạc.Ta chỉ thoáng thấy được nửa gương mặt nghiêng của thiếu niên ấy.
Lúc đầu, ta không định bước tới, dù sao cũng chẳng quen biết. Thế nhưng đúng lúc đó, thiếu niên kia dường như cảm nhận được điều gì liền quay đầu nhìn về phía ta.
Chỉ một cái liếc mắt, tim ta bỗng như hẫng một nhịp.Mái tóc đen bóng xõa ngang vai, trên đầu cài mũ bạc điểm trâm ngọc trắng, dung mạo của huynh ấy sắc nét đến mức không gì sánh được, nhưng lại ẩn chứa vẻ nhã nhặn dịu dàng vô cùng.
Làn da chàng tái trắng, đôi môi nhàn nhạt.Đặc biệt, đôi mắt trong veo như có thể thấu tỏ lòng người, khi khẽ rủ mi mỉm cười, khí chất ôn nhu như ngọc, gợi cho người khác cảm giác êm ái như làn gió xuân.
Tất nhiên lúc ấy ta mới tám tuổi, không đủ vốn liếng từ ngữ để diễn tả.Ta chỉ ngây ngô cảm thán: “Đẹp quá! Thật sự rất đẹp!”
Quả thật, con người luôn hướng về cái đẹp!
3.
Đó là lần đầu tiên ta – một đưa trẻ tám tuổi – sinh ra hứng thú đặc biệt với người khác như vậy.Ta tò mò: “Thiếu niên tuyệt sắc đó là ai?”
Cũng bởi nỗi hiếu kỳ, ta đột ngột thay đổi ý định, bước về phía đình nghỉ mát thay vì rời đi.Bởi ta muốn đến gần mỹ nam, muốn hòa nhập vào nhóm bọn họ.
“Các ngươi đang chơi gì thế? Cho ta chơi cùng với!” Ta cười toe toét tiến lại.
Bọn trẻ nhìn thấy thân hình “tròn ủm” của ta, liền châm chọc:“Bọn ta đang chơi trò tao nhã, nha đầu béo như ngươi chen vào làm gì? Định thể hiện tài ăn uống chắc?”
Cả bọn cười ồ lên.
Ta tuy không lanh lợi xuất chúng, nhưng vẫn đủ nhạy bén để phân biệt thiện ý và ác ý.Huống chi bọn chúng lại muốn làm ta mất mặt trước mỹ nhân, điều đó càng khiến ta bực bội.
Ta nheo mắt: “Bổn cô nương không chỉ biết ăn đâu nhé, sức của ta không phải dạng vừa đâu!”Vì muốn mỹ nam bật cười, ta nhất quyết phải hành động.
Đảo mắt nhìn quanh, ta chạy lại gần một cây dương liễu to cỡ bắp chân, ngẩng cao đầu tự tin:“Ta nhổ được gốc liễu này. Nếu không tin, các ngươi cứ thử trước đi, kẻo lát ta nhổ lên rồi các ngươi lại đổ thừa.”