5.
Trên đường trở về, ta hỏi tổ phụ thiếu niên nọ là ai.Tổ phụ trừng mắt, hầm hầm đáp:“Đó là Thái tử đương triều! Con nghĩ xem, ngài ấy chứng kiến hết thảy trò ngốc mà con bày ra rồi.”
Ta chẳng chịu thua, cãi lại: “Vừa nãy Thái tử còn cười với con, chắc là chưa từng thấy ai dám nhổ cây dương liễu ở chỗ người khác!”
Tổ phụ càng giận hơn:“Ngài cười là cười sự khờ khạo của con đấy! Bao kẻ ở trước mặt Thái tử đều bàn chuyện cầm kỳ thư họa, còn con thì chỉ biết... bứt gốc cây của chủ nhà. Con có biết cây đó tương đương nửa năm bổng lộc của phụ thân con không? Lần sau gặp Thái tử, con định trình diễn trò gì nữa đây? Lấy ngự/c đập vỡ đá à?”
Không rõ tổ phụ đang giận vì mất mặt hay đang tiếc tiền bồi thường, nhưng miệng ta lại buột ra:“Nếu Thái tử muốn xem, đập đá cũng không phải là không thể.”
Tổ phụ tức đến không nói nên lời. Khi về đến nhà, ông nghiêm trị ta bằng cách cấm ăn tối.
Chưa hết, nghe đồn tổ phụ còn “tịch thu” luôn mấy rương bạc của phụ thân ta. Nhìn vẻ mặt đau khổ của cha, ta mới nhận ra mình cũng liên lụy ông ấy rồi.
Kể từ hôm đó, chuyện “cháu gái nhà họ Liễu giật bay gốc liễu” lan khắp kinh thành.Ta chẳng bận tâm người đời dị nghị ra sao, nhưng kể từ ấy, trong giấc mộng của ta cứ văng vẳng hình ảnh: một đình nghỉ chân, một thiếu niên tuyệt sắc quay đầu mỉm cười.Nhất là ánh mắt ôn hòa ấy, đã lặp đi lặp lại vô số lần trong giấc mộng của ta.
6.
Thật ra, bên cạnh Thái tử, cuộc đời ta còn có một nam nhân quan trọng khác – Nam Cung Diệp, Lục hoàng tử của hoàng thất.
Hôm ban phong Phi, ai nấy đều đổ dồn chú ý vào thánh chỉ tấn phong Thái tử phi, mà quên mất còn một thánh chỉ khác: sắc phong tiểu thư Trần Liên Nhi, nữ nhi Thượng thư đại nhân, vào cung làm tài nhân.
Mà Trần Liên Nhi lại chính là người trong lòng của Nam Cung Diệp. Nàng đột ngột thành nữ nhân của phụ hoàng hắn, thử hỏi ai chịu nổi đả kích ấy.
Ta vẫn nhớ rõ đêm trước khi Nam Cung Diệp rời đi, hắn đến chào tạm biệt, thần sắc cô độc khôn xiết.Hôm đó hắn đến rất khuya, khiến ta cảnh giác, ngỡ là tặc, nên ra tay đá cho hắn một cú. May mắn sau đó mới nhận ra đó là hắn, nếu không, ầm ĩ lên chắc chẳng biết giải thích thế nào.
Sau khi ta dừng tay, Nam Cung Diệp liền ném cho ta một con da/o găm.Ta cau mày, bối rối nhìn hắn.
Hắn nói, Liên Nhi giờ đã là nữ nhân của phụ hoàng, tình đầu của hắn coi như đứt đoạn. Hắn muốn rời kinh một thời gian để quên đi quá khứ, cũng sợ không kịp dự hôn lễ của ta, nên tặng con da/o găm này làm quà cưới.
Ta không khỏi nhăn nhó, quà cưới kiểu gì lại là da/o găm?Dù chẳng thích thú gì, ta vẫn nhận.
Thấy hắn ủ rũ, ta an ủi: “Đừng cố đeo bám trên một cành cây không thuộc về huynh. Rồi sẽ có cành khác nguyện đón nhận huynh cơ mà.”
Ai ngờ câu nói vô tình ấy lại khiến hắn nổi đóa:“Liễu béo, ngươi không biết an ủi thì đừng nói! Nghe lời ngươi chỉ khiến ta muốn cho ngươi ăn đòn. Tên ngươi rõ là Doanh Doanh (mảnh mai), thế mà người cứ như khúc gỗ!”
Ta cũng liếc xéo hắn, phất tay: “Biến mau, lỡ bị phát hiện thì còn gì là thanh danh Thái tử phi của ta.”