13.
Sáng hôm sau, lúc mở mắt tỉnh dậy, ta bỗng trông thấy gương mặt tuấn tú của Nam Cung Cẩn gần trong gang tấc. Đôi mắt hiền hòa của huynh ấy đang nhìn ta chăm chú.
Phản ứng đầu tiên của ta là tưởng rằng mình vẫn đang mơ, thế nên ta đưa tay chạm vào gò má của huynh ấy. Đương nhiên, ta sờ được thực sự.
Sau đó, ánh mắt ta liếc xuống đôi môi hồng hào của huynh. Trước khi kịp suy nghĩ gì thêm, ta đã giữ chặt gáy huynh, nghiêng người áp sát và hôn lên đôi môi ấy.Tất cả diễn ra trong nháy mắt, không kịp để huynh ấy từ chối.
Môi của huynh ấy mềm thật, ta không nhịn được mà liếm nhẹ, nếm thấy đôi chút vị đắng.Dù biết dường như đây chỉ là mơ, ta cũng không tham lam quá, chỉ hôn một lần. Sợ hôn lâu hơn thì Thái tử đẹp đẽ này lại sợ mất vía.
Hôn xong, ta nhắm mắt buông huynh ra, rồi tiện thể vòng tay ôm cổ huynh, nhẹ nhàng cọ má mình vào mặt huynh.Trong lòng ta không khỏi tấm tắc: “Vừa lạnh vừa mịn!”
Đang mải tận hưởng cảm giác êm ái, đột nhiên ta thắc mắc:“Vì sao da huynh ấy lại lạnh thế này?”
Một tia lý trí trở về, ta bừng nhớ: Chẳng phải lúc nãy Thái tử đang mở mắt sao?Cơ thể ta đột nhiên cứng đờ, không khỏi chột dạ, chẳng rõ nên xử trí thế nào trước ánh nhìn của Nam Cung Cẩn.
Nhưng rồi ta chợt nghĩ, ta và huynh ấy đã là phu thê, có phải lén lút gì đâu mà xấu hổ chứ?
Trong lúc ta còn đang rối rắm, Nam Cung Cẩn liền nhẹ giọng cất lời:“Doanh Doanh tỉnh rồi à?”
Giọng huynh ấy trầm ấm, hơi khàn, đặc biệt khi gọi “Doanh Doanh” thì mang theo sức hút kỳ lạ.
Ta lặng lẽ rút tay khỏi cổ huynh, cười toe toét:“Thái tử, ngài đã tỉnh lại thật tốt quá. Thiếp đi mời ngự y ngay đây.”
Ta vừa toan xuống giường thì Nam Cung Cẩn đã giữ lấy tay ta, không để ta rời đi.Tuy ta có thể dễ dàng gỡ tay mình ra, nhưng đây là lần đầu tiên Thái tử chủ động nắm tay ta, nên ta cũng mong huynh ấy cứ giữ như vậy lâu hơn nữa.
Ta quay lại, huynh kéo ta ngồi xuống, rồi cũng tự mình gắng gượng ngồi dậy. Huynh đưa tay trái che miệng ho khẽ, tay phải vẫn nắm chặt tay ta, khẽ nói với vẻ áy náy:“Hôm qua là đại hôn, Cô không thể đích thân nghênh đón nàng, để nàng phải chịu thiệt thòi rồi. Nàng chịu gả vào lúc Cô bệnh tật thế này, Cô thực sự biết ơn. Mong nàng đừng vì chuyện đó mà xa lánh Cô.”
Ánh mắt dịu dàng của huynh như muốn ôm trọn cả thế giới, làm ta chỉ biết cúi đầu nhìn xuống, trong lòng dâng lên niềm xao xuyến khó tả.
Ta ngập ngừng một lúc, rồi đột ngột hỏi:“Vậy… sau này thiếp có thể hôn ngài thêm lần nữa không?”
Miệng ta hành động trước khi não kịp nghĩ, khiến ta muốn tìm cái lỗ mà chui xuống ngay lập tức. Nhưng dù xấu hổ thế nào, ta vẫn rất muốn nghe lời đáp của huynh.
Nếu Thái tử cảm thấy khó chịu, ta sẽ tự biết cách hạn chế tiếp xúc, để tránh làm huynh ấy chán ghét.
Quả nhiên, Nam Cung Cẩn cũng ngượng ngùng, huynh hơi ngoảnh mặt, hai tai ửng đỏ, môi mím nhẹ, cuối cùng khẽ đáp:“Cô và Doanh Doanh đã là phu thê danh chính ngôn thuận. Vài việc… vốn dĩ hợp lẽ thường.”
Nghe câu này, mắt ta sáng lên.Lợi dụng khoảnh khắc huynh chưa chuẩn bị, ta lại “chụt” một cái lên môi huynh, rồi cười tủm tỉm chạy vụt ra ngoài.
Đúng là trong tình yêu, mặt mũi nhiều khi chẳng quan trọng. Chỉ cần mỹ nam không chê, dày mặt một chút cũng tốt chứ sao!
14.
Đúng lúc này, ngoài cửa vọng vào tiếng cung nhân bẩm báo. Các cung nữ tiến vào, vừa thấy Thái tử tỉnh lại thì mừng rơn, lập tức chạy đi báo tin cho Bệ hạ và Hoàng hậu.Ta cũng không quên sai người mời ngự y.
Chẳng mấy chốc, Hoàng hậu đích thân tới.Ta vội vàng ra đón, nhưng bà quá sốt ruột, liền phớt lờ ta mà chạy thẳng đến bên giường Thái tử. Bà siết chặt tay huynh ấy, nước mắt rơi vì vui sướng.Nam Cung Cẩn nhẹ nhàng vỗ về an ủi mẫu thân.
Nhìn cảnh tượng này, ta không kìm được cảm thán: Đúng là mẹ con ruột thịt. Dung mạo của Thái tử và Hoàng hậu rất giống nhau, chỉ khác ở chỗ Hoàng hậu toát lên vẻ đẹp lộng lẫy, còn Thái tử lại thanh tao, ôn nhu.
Rồi ta bất giác mơ mộng về tương lai: Sau này, nếu con ta và Thái tử sinh ra, mà đứa nhỏ kế thừa dung mạo của huynh ấy, chắc chắn sẽ có vô số lợi thế.
Đang mải ngẫm xem nên sinh mấy nhi tử, mấy nữ nhi, ta chợt nghe giọng Hoàng hậu vang lên:“Con chính là Doanh Doanh? Quả đúng như quốc sư nói, con quả là phúc tinh của Cẩn nhi. Con vừa bước vào Đông Cung, nó đã tỉnh lại rồi.”
Hoàng hậu nhìn ta trìu mến, khiến ta chợt căng thẳng. Đây chính là bà bà cao cao tại thượng của ta.
Ta vội quỳ xuống:“Thái tử quý như vàng, có Bệ hạ cùng nương nương bảo bọc, nhất định sẽ phúc thọ miên trường.”
Nói dứt câu, ta hơi lo, sợ rằng mình dùng từ “phúc thọ miên trường” có hơi không hợp cảnh.Nhưng Thái tử chỉ mỉm cười, Hoàng hậu cũng cười, dịu dàng bảo:
“Đúng là đứa trẻ ngoan, bổn cung không nhìn lầm. Từ nay nên đổi xưng hô cho chuẩn mực.”
Nói rồi, bà sai người trao cho ta một bao đỏ thật lớn.Ta cũng dập đầu tạ ơn:“Tạ mẫu hậu đã ban thưởng.”