14
Sau khi mọi chuyện được giải quyết, Thẩm Thanh Ngôn chủ động đề nghị đưa tôi về nhà.
Trên xe, anh mở lời trước:
“Xin lỗi, là do tôi không phát hiện và xử lý kịp các mối quan hệ trong nhóm nghiên cứu, khiến em gặp phải chuyện phiền phức.”
Tôi biết chuyện này không thể trách anh.
Anh sống nguyên tắc, kiệm lời, ngoài công việc ra gần như không để tâm đến các vấn đề xã giao, càng không thể phát hiện một cô sinh viên ôm tâm tư cực đoan như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy anh có chút cảm giác như đang “áy náy”, nỗi sợ vừa thoát nạn trong tôi lại bất ngờ biến thành một tia hứng thú muốn trêu anh.
“Đúng là do anh đẹp quá rồi đấy! Không thì sao mấy cô gái lại thần hồn điên đảo, yêu đến hóa hận, rồi lại đổ lên đầu tôi chứ? Tôi chính là người hứng trọn kiếp nạn đào hoa vì anh đó!”
Câu nói ngang ngược này khiến anh khựng lại một chút.
Sau đó, anh nhẹ nhàng lắc đầu, quay mắt lại phía trước, hiếm khi thuận theo chủ đề của tôi, mở miệng nói tiếp:
“Diện mạo… thực sự quan trọng đến vậy sao?”
Giọng anh như mang theo sự trăn trở thật sự:
“Con người hình như luôn dễ bị mê hoặc bởi vẻ ngoài, bám chặt vào một cơ thể sớm muộn cũng sẽ lão hóa. Như thế… không hiệu quả, cũng chẳng lý trí.”
Anh hỏi rất nghiêm túc, không phải để đùa, cũng không phải tự khiêm, mà là thật sự không hiểu nổi thế giới này.
Tôi dẹp bỏ nét cười, cũng trở nên nghiêm túc, cân nhắc để trả lời cho đúng.
“Ừm… không thể nói là không quan trọng,” tôi bắt đầu, “không thể phủ nhận rằng ngoại hình tốt sẽ khiến người ta muốn tiếp cận, muốn tìm hiểu. Đó là bản năng thẩm mỹ của con người.”
Tôi ngừng một chút, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nghiêng thanh tú của anh, chậm rãi nói tiếp:
“Nhưng một quyển sách dù bìa có đẹp đến mấy, nội dung bên trong nhạt nhẽo thì cũng chẳng ai đọc lâu được. Sâu sắc mới là thứ giữ chân người khác. Vẻ ngoài hấp dẫn chỉ khiến người ta đến gần, nhưng nếu bên trong rỗng tuếch, sự cuốn hút đó sớm muộn cũng sẽ biến mất.”
“Còn anh, Thẩm Thanh Ngôn…”
Giọng tôi vô thức nhẹ đi, mang theo sự dịu dàng mà tôi cũng không nhận ra.
“Anh khiến tôi rung động, đúng là vì cái nhìn đầu tiên quá mức kinh diễm. Nhưng điều khiến tôi say mê không phải là gương mặt ấy. Mà là niềm tin gần như thuần túy mà anh dành cho khoa học, cho tri thức. Là sự tập trung và thành kính khi anh chìm trong thế giới của mình. Lúc đó, cả con người anh như đang phát sáng. Thứ ánh sáng ấy - so với bất kỳ diện mạo nào, đều đẹp hơn, đều lâu bền hơn.”
Không gian trong xe chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng động cơ đều đều.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được, lời nói của tôi giống như một hòn đá, rơi vào mặt hồ vốn yên ả trong lòng anh, làm dấy lên những gợn sóng chưa từng có.
Xe sắp đến dưới khu căn hộ của tôi, tôi hít một hơi sâu, quyết định tận dụng thời điểm này để nói thêm một câu:
“Thẩm Thanh Ngôn, có lẽ… anh có thể thử, nhìn tôi nhiều hơn một chút? Nhìn con người thật của tôi, xem tôi là người như thế nào?”
Xe dừng lại.
Anh cuối cùng cũng nghiêng đầu, nhìn tôi.
Đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt kia, lúc này lại hiếm hoi có một tia lúng túng - giống như gặp phải một câu hỏi khó, chưa biết phải xử lý ra sao.
Vẻ bối rối ấy, không giống phong thái điềm đạm thường ngày, mà lại mang một nét ngây ngô khó tin - đáng yêu đến lạ.
Tôi không nhịn được, khẽ bật cười.
Nụ cười ấy như cuốn trôi mọi nỗi sợ hãi và tủi thân tích tụ trước đó.
“Thôi được rồi, không ép anh nữa.”
Tôi tháo dây an toàn, cởi chiếc áo khoác vẫn đang khoác trên người ra, cẩn thận gấp lại, đưa trả anh.
“Cảm ơn vì đã cứu tôi, và cả vì đã đưa tôi về. Trả lại áo cho anh, mau về đi, đừng để ảnh hưởng công việc.”
Anh hình như bị tiếng cười của tôi làm cho ngơ ngác, quay đầu lại thật nhanh, trong ánh sáng lờ mờ của xe, tôi có cảm giác… vành tai anh hơi đỏ.
15
Sau đó, tôi vẫn tiếp tục quay phim ở A Đại.
Do bạn diễn gặp vấn đề về sức khỏe, một cảnh hành động cần phối hợp giữa hai người bị diễn đi diễn lại rất nhiều lần.
Đối phương là một tiền bối rất chuyên nghiệp, mỗi lần mắc lỗi đều cúi đầu xin lỗi tôi, mồ hôi ướt đẫm cả áo diễn.
Tôi tuy cũng mỏi rã rời, cánh tay đau đến tê dại, nhưng vẫn cười xua tay, dịu giọng an ủi:
“Không sao đâu ạ, mình cứ từ từ, an toàn là trên hết, cứ tìm nhịp phối hợp cho thoải mái nhất là được.”
Cả hai điều chỉnh lại hơi thở, tiếp tục nhập vai.
Cuối cùng, khi hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành màu cam rực rỡ, đạo diễn mới hài lòng hét lên:
“Cắt! Qua cảnh!”
Cả phim trường như trút được gánh nặng, tiếng vỗ tay và reo hò vang lên đầy nhẹ nhõm.
Tôi xoa xoa bả vai ê ẩm, vô thức nhìn quanh.
Và rồi - ánh mắt tôi bất chợt dừng lại ở một góc không mấy nổi bật của phim trường.
Thẩm Thanh Ngôn đã đến từ lúc nào.