16
Thẩm Ánh Nam dắt ta tới bãi tập cưỡi.
Hắn chọn cho ta một con ngựa tính khí dịu hiền.
Cẩn thận đỡ ta ngồi lên yên, miệng không ngừng dặn dò:
“Eo thẳng, mắt nhìn phía trước, nắm chặt dây cương, chân đặt đúng bàn đạp.
“Dây cương buông tay là sẽ lỏng, đừng sợ.
“Chút nữa dùng hai chân kẹp vào bụng ngựa, nhẹ nhàng thúc nó bước đi.”
...
Ban đầu, Thẩm Ánh Nam tự mình dắt ngựa đi cùng ta hai vòng.
Dần dần, ta đã quen với cảm giác ngồi trên lưng ngựa.
Bất ngờ, hắn huýt sáo một tiếng, con ngựa bắt đầu phi nước kiệu.
Ta hoảng hốt vì tình huống đột ngột, có phần luống cuống tay chân:
“Thẩm Ánh Nam, ta... ta sợ!”
Hắn tung mình lên một con ngựa khác, nhanh chóng đuổi theo:
“Nương tử đừng sợ, vi phu ở đây, nắm chắc dây cương, chân kẹp chặt!”
Dưới sự trấn an của hắn, ta dần bình tĩnh lại.
Con ngựa cũng chạy theo chỉ dẫn.
Qua nhiều ngày được hắn kèm cặp sát sao,
cuối cùng kỹ năng cưỡi ngựa của ta cũng xem như đạt chuẩn.
Hôm đó, ta cưỡi ngựa giữa đồng, gió lướt qua tai, cảm giác sảng khoái chưa từng có trào dâng trong lòng.
“Thẩm Ánh Nam! Nhìn xem! Bản cung đã học được cách cưỡi ngựa rồi!”
Hắn thấy ta đắc ý, cong môi cười, liền bế bổng ta sang ngồi lên lưng ngựa của mình.
Chỉ nghe một tiếng “Giá!”, con ngựa phi thẳng về phía sườn đồi xa xa.
Thẩm Ánh Nam cưỡi ngựa đưa ta lên đến đỉnh đồi.
Trước mắt là một vùng hoang mạc mênh mông vô tận.
Mặt trời đã về tây, ánh hoàng hôn rực rỡ phủ khắp cánh đồng cát.
Cuối trời như được vẽ lên những dải lửa rực cháy.
Trong đầu ta chợt hiện lên câu thơ cổ:
“Đại mạc cô yên trực, Trường hà lạc nhật viên.”
(Mênh mông hoang mạc khói bay thẳng, Sông dài tròn bóng mặt trời sa.)
Ta không kìm được ngửa đầu, cảm thán nói với Thẩm Ánh Nam:
“Thẩm Ánh Nam, hoàng hôn nơi này thật đẹp.
“Khi còn ở Lâm An, ta chưa từng được thấy khung cảnh nào hùng vĩ đến thế.”
17
Khóe mắt Thẩm Ánh Nam rạng rỡ ý cười,
hắn áp ngực lên lưng ta, ôm siết lấy vòng eo nhỏ:
“Nếu nương tử thích, sau này vi phu sẽ thường xuyên đưa nàng đi ngắm hoàng hôn, được chăng?
“Chỉ là… trong mắt vi phu, nương tử còn đẹp hơn cả vầng dương ấy.”
Khoảnh khắc ấy, ta dường như nghe thấy nhịp tim mình vang dội.
Ta nghiêng đầu tránh đi, mặt nóng ran.
Cố tình để mấy sợi tóc buông xuống che đi tầm nhìn.
Hắn lại vùi đầu vào cổ ta, hơi thở nóng rực, giọng mang theo ý trêu đùa:
“Nương tử, sao không nói gì nữa?”
Ta cố giữ vẻ nghiêm mặt, huých khuỷu tay vào hắn:
“Thẩm Ánh Nam, ngươi thật phiền.”
Trong lúc ta giãy giụa, binh khí của Thẩm Ánh Nam lại “ngẩng đầu xuất trận”.
Ta vội vàng kêu lên, gần như sắp khóc:
“Ngươi… ngươi là đồ chẳng biết xấu hổ!”
Hắn bật cười, giọng khàn khàn:
“Sao có thể trách ta? Là tại nương tử sinh ra đã quá xinh đẹp, khiến vi phu không thể nhẫn nhịn…”
“Giữa ban ngày ban mặt, lại ở bên ngoài, Thẩm Ánh Nam… ngươi… ngươi đừng có làm bậy!”
“Ý của nương tử là… ngoài trời thì không được, vậy về phủ là được phải không? Vậy vi phu lập tức đưa nàng hồi phủ—”
Vừa về đến phủ, ta còn chưa kịp đứng vững đã bị hắn bế xuống ngựa.
Ta lập tức xoay người bỏ chạy, một khắc cũng chẳng muốn ở gần người này.
Sau lưng vang lên tiếng cười sang sảng của Thẩm Ánh Nam.
18
Lúc tẩy rửa mới phát hiện —
vì mãi lo đối phó với Thẩm Ánh Nam,
ta không hề nhận ra phần đùi trong đã bị ma sát đến rách da.
Làn da mỏng manh vừa gặp nước liền đau đến mức ta phải hút khí lạnh.
Thẩm Ánh Nam thấy thế, vội vàng tìm thuốc mỡ tới bôi giúp ta.
Chẳng ngờ đang bôi thuốc, bàn tay hắn lại bắt đầu không yên phận mà dời sang nơi khác.
Ta dựng thẳng lưng, lập tức giơ chân đá hắn ngã lăn ra đất:
“Đồ bẩn thỉu! Tránh xa ra!”
Hắn nghiêng đầu, ngửi ngửi dưới cánh tay mình:
“Chỗ nào bẩn thỉu chứ?”
Ta trừng mắt khinh bỉ liếc hắn một cái:
“Từ nay chưa tắm sạch, cấm bước lên giường ta!”
Hắn đứng dậy, xoa xoa đầu ta, bất đắc dĩ nói:
“Thật đúng là kiêu kỳ! Lúc hành quân đánh trận, nửa tháng không được tắm rửa là chuyện thường.”
Nói xong, hắn vừa làu bàu vừa bước vào nội thất.
Chẳng đến một tuần trà sau, hắn đã cởi trần bước ra,
tóc còn nhỏ từng giọt nước long lanh.
Giọt nước theo cơ bụng rắn chắc chảy xuống, biến mất trong vùng tối mơ hồ.
Khiến mặt ta bỗng nóng bừng, môi khô lưỡi khát.
Thẩm Ánh Nam ôm lấy ta, hôn môi nóng bỏng liền phủ xuống.
Bàn tay to thô ráp dọc theo vòng eo mềm mại mà chậm rãi vuốt ve.
Chẳng bao lâu sau, đai áo trong đã bị hắn tháo tung.
Hắn vùi mặt vào nơi no tròn tuyết trắng, không rời nửa bước.
Mũi tên đã giương, sắp sửa bắn đi, ta giật mình tỉnh táo lại.
Vội đưa tay chống vào ngực hắn, cự tuyệt:
“Không được!”
19
Sắc mặt Thẩm Ánh Nam sầm xuống, u oán tựa cà tím bị sương đánh:
“Nương tử, nàng có biết không, khi lâm trận mà đột ngột rút quân thì sẽ giết người đấy?”
Ta lúng túng vặn vẹo thân thể, muốn vùng thoát nhưng chẳng thể gỡ được.
Giọng nói nhỏ như muỗi kêu, lí nhí: