22
Ta thắng cuộc thi, vậy mà Thẩm Nhạc Hà vẫn lộ vẻ không phục.
“Ngươi giở trò! Ta không phục!”
Ta cười mà như không, ngẩng cằm kiêu ngạo:
“Sao? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe câu binh bất yếm trá?
“Ngươi có phục hay không cũng thế, hôm nay ta chính là người thắng. Hay là, ngươi muốn nuốt lời?”
Thẩm Nhạc Hà bĩu môi, chạy đi mách anh trai:
“Ca ca, huynh xem nàng ta kìa! Sao có thể như vậy? Mau đứng ra phân xử cho muội!”
Thẩm Ánh Nam vuốt cằm, nghiêm mặt nói:
“Thua là thua, thắng là thắng. Bao người ở đây đều thấy, là công chúa thắng. Muội phải nhận thua.
“Hơn nữa, công chúa lớn lên nơi hoàng cung, chưa từng học qua kỵ thuật.
“Chỉ trong nửa tháng đã luyện thành, lại còn thắng muội, nỗ lực ấy chẳng kém ai.
“Từ nay về sau, muội không được gây chuyện với công chúa nữa, nếu không, đừng trách ca ca không nể tình.”
Thẩm Nhạc Hà bị chặn lời, nhất thời nghẹn họng.
Nàng nghiến răng, cúi người hành đại lễ:
“Công chúa, xin nhận một lạy của Nhạc Hà. Nhạc Hà cam tâm tình nguyện chịu thua, từ nay mặc công chúa sai bảo.”
Ta cúi người, đỡ nàng dậy, mỉm cười:
“Đứng lên đi. Ngươi là muội muội của Định Bắc hầu, từ nay chúng ta chính là người một nhà.”
Thẩm Nhạc Hà ghé sát tai, thì thầm với ta:
“Đừng vội mừng. Ngươi có thắng ta thì cũng chẳng nghĩa là ta nhận ngươi làm tẩu tẩu đâu.
“Trong lòng ta, người duy nhất xứng làm tẩu tẩu, chỉ có Vân Đường tỷ tỷ mà thôi, hứ!”
Nói dứt lời, nàng xoay người rời đi.
Song một câu ấy lại như một mũi gai cắm trong lòng ta.
Thẩm Ánh Nam ôm lấy ta, giọng ôn tồn dỗ dành:
“Nương tử, đừng để bụng, chỉ là tiểu hài tử thôi.
“Nhạc Hà tính tình tuy bướng bỉnh, nhưng lòng dạ không xấu. Sau này nàng ấy sẽ hiểu nương tử tốt thế nào.”
Ta nghiêng đầu lườm hắn một cái:
“Ồ? Vậy ngươi nói thử xem, ta tốt ở điểm nào?”
Hắn tỏ vẻ nghiêm túc, nghiêng đầu suy nghĩ:
“Thân thể mềm mại, ở chỗ nào cũng tốt.”
Lời còn chưa dứt, mặt ta đã đỏ bừng, xấu hổ tức giận, giơ tay đấm liên tiếp vào ngực hắn:
“Thẩm Ánh Nam! Ngươi... ngươi thật là vô liêm sỉ!”
23
Cuộc tỷ thí với Thẩm Nhạc Hà giúp ta danh vang một trận ở thành Định Bắc.
Từ trong phủ ra đến ngoài phố, ai nấy đều bàn tán sôi nổi.
Kẻ vốn hay dị nghị cũng im hơi lặng tiếng.
Từ đó, ngoài giờ tuần tra quân doanh, Thẩm Ánh Nam dính lấy ta như keo.
Người này giống như sói đói không no,
suốt ngày chỉ mong “cùng ta nghiên cứu bố trận hành quân”,
mỗi đêm đều “rèn luyện không ngừng nghỉ”.
Ta đây quả thực còn vất vả hơn binh lính trong doanh trại của hắn.
Thậm chí nhiều hôm sáng dậy, thắt lưng còn không đứng thẳng nổi.
Mà thủ phạm chính lại ung dung chẳng có chút hối lỗi.
Còn dám cợt nhả ta yếu ớt mảnh mai.
Người này, thực sự đáng đánh!
Khổ nỗi ta giận thì giận, nhưng trên giường lại không thể địch nổi hắn.
Để bảo toàn tính mạng bé nhỏ của mình,
ta nghe theo đề xuất của Trương ma ma,
đem Thẩm Ánh Nam đuổi ra phủ, bắt hắn phải đến doanh trại ngủ mười ngày nửa tháng.
Thẩm Ánh Nam ôm hành lý ta sai người gói ghém,
bám cửa nài nỉ:
“Nương tử, nàng thật sự nỡ lòng để vi phu một mình chăn đơn gối chiếc sao?
“Đêm dài lắm mộng, nàng đành lòng để vi phu cô đơn ôm nỗi tương tư trong quân doanh à?”
Giờ đây trong phủ, một lời của ta là lệnh.
Chỉ cần ta khẽ gật đầu, vài gia nhân lập tức tiến lên,
áp giải hắn ra khỏi cổng lớn.
Không có sự cho phép của ta, bất kỳ ai cũng không được thả hắn vào phủ.
Thẩm Nhạc Hà xót xa cho ca ca, đến lý luận với ta.
Ta bình tĩnh nhìn nàng, không nhanh không chậm:
“Người thua không có quyền lên tiếng.
“Ngươi nói thêm một câu, bản cung sẽ tiễn ngươi theo hắn, cho hai huynh muội đoàn tụ!”
Thẩm Nhạc Hà dù bướng bỉnh nhưng vẫn sợ khổ,
đành lặng lẽ rời đi.
Không còn Thẩm Ánh Nam quấy rối,
ta mỗi đêm ngủ đều an giấc đến sáng.
Tiếc rằng, những ngày yên ổn ấy… chẳng kéo dài được bao lâu.
24
Hôm ấy, ta đang say giấc trưa,
bỗng bị Thẩm Nhạc Hà xông vào, kéo dậy:
“Công chúa! Cháy đến chân mày rồi, người còn ngủ gì nữa!”
Ta mở mắt lờ đờ, không hiểu chuyện gì, lẩm bẩm hỏi:
“Nhạc Hà, sao muội hốt hoảng thế? Có chuyện gì xảy ra rồi?”
Lúc này nàng đã nước mắt lưng tròng, nói năng rối loạn:
“Quân doanh xảy ra chuyện! Ca ca muội sống chết chưa rõ!
“Phó tướng lại đang xuất tuần chưa về, trong doanh không ai đứng ra chủ sự.
“Muội tới cầu công chúa ra mặt giúp đỡ!
“Chỉ cần người đồng ý, sau này muội nhất định cung kính hầu hạ người như tổ tông!”
Nghe vậy, tim ta chợt thắt lại.
Lập tức thay y phục, sai Lam Nguyệt và bà vú đi gọi thị vệ.
“Nhạc Hà, đừng hoảng, vừa đi vừa nói.”
Hóa ra, trong đội thân binh của Thẩm Ánh Nam đã bị trà trộn bởi gián điệp Tây Hồ.
Tên phản tặc kia bị hắn và tâm phúc tra xét nhiều lần vẫn chưa lộ sơ hở.
Lúc các phó tướng trụ cột đều đang đi tuần,
tên gian tế liền hạ độc vào nồi canh của doanh trại.
Hơn nửa quân doanh, bao gồm cả Thẩm Ánh Nam, đều trúng độc.
Hiện giờ mọi người đều hôn mê bất tỉnh.
Đến giờ mới tra ra được gián điệp ẩn trong nhóm đầu bếp,
nhưng cụ thể là ai thì vẫn chưa rõ.
Ta bước vào đại trướng thì thấy trong trướng hỗn loạn vô cùng.
Người người tranh cãi om sòm, không ai có thể đưa ra quyết định.
Ta nhíu mày, quát lớn:
“Tất cả câm miệng cho bản cung!”
25
Trong trướng lập tức im phăng phắc.
Ta đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi lạnh giọng hỏi:
“Ai có thể đứng ra báo cáo rõ ràng tình hình hiện tại?
“Những vấn đề cấp bách nhất là gì?”
Mọi người liếc nhìn nhau, cử một người đại diện bước ra:
“Khởi bẩm công chúa, hiện có ba việc cần gấp rút xử lý:
“Thứ nhất, toàn bộ đầu bếp đã bị tạm giam.
“Nếu chưa tra ra được kẻ gian, vậy bữa cơm của tướng sĩ phải làm sao?
“Thứ hai, chưa rõ hành động hạ độc này có phải là kế hoạch lớn hơn hay không.
“Có cần lập tức triệu hồi các tướng đang đi tuần về không?
“Thứ ba, quân y vẫn chưa xác định được độc tính là gì, nên chưa thể kê đơn giải độc.
“Nếu cứ chần chừ, e rằng Hầu gia và các tướng sĩ sẽ nguy đến tính mạng…”
Người kia vừa nói vừa lau mồ hôi lạnh, ánh mắt lo lắng cúi đầu thấp thỏm.
Quả thật, việc chủ soái trúng độc là đại sự trọng yếu, không thể lơ là.
Một khi chuyện này truyền ra, ắt sẽ lay động quân tâm, lâu ngày tất sinh biến.
Trong đầu ta nhanh chóng lướt qua mọi khả năng, sau đó trầm giọng ra lệnh:
“Lập tức phong tỏa tin tức Hầu gia trúng độc, kẻ nào để rò rỉ, xử theo quân pháp.
“Đội ngự trù và ba nghìn tùy tùng theo hầu bản cung hồi môn sẽ tạm phụ trách việc ăn uống trong doanh cho đến khi mọi chuyện sáng tỏ.
“Tây Hồ lang sói dòm ngó, không thể không phòng, lập tức truyền lệnh triệu hồi các phó tướng về doanh chấp sự.
“Phái người mang theo lệnh bài của bản cung, lập tức đến biệt viện truyền Thái y đến doanh trướng hội chẩn.
“Chư vị chớ hoảng loạn, trời chưa thể sập, bản cung nguyện cùng mọi người đồng tiến thoái.”
Nghe xong, toàn doanh đồng loạt quỳ xuống, cao giọng hô vang:
“Chúng thần nguyện theo lệnh công chúa! Công chúa thiên tuế thiên thiên tuế!”
Ngay cả Thẩm Nhạc Hà cũng nước mắt lưng tròng quỳ xuống, cao hô “Thiên tuế”.
Ta đỡ nàng dậy, quay sang mọi người nói:
“Chư vị bình thân, mau chóng làm theo hiệu lệnh.”
Thẩm Nhạc Hà cúi đầu, đầy áy náy, nghẹn ngào nói:
“Công chúa tẩu tẩu, cảm tạ người! Trước đây là Nhạc Hà ngang ngược lỗ mãng.
“Tẩu tẩu đại nghĩa, cứu huynh trưởng cùng toàn quân một phen, Nhạc Hà xin khắc ghi ân này trong lòng, suốt đời không quên.”
Quả thật, Thẩm Ánh Nam nói chẳng sai,
Thẩm Nhạc Hà năm nay mới vừa tròn mười ba,
vẫn là một đứa trẻ, mà lại là đứa trẻ biết sửa sai.
Ta ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành:
“Đứa bé ngoan, tẩu tẩu không trách muội.
“Năm xưa, khắp Lâm An thành mà tìm một nữ tử ngang ngược hơn tẩu tẩu, e rằng cũng chẳng có đâu.”
Thẩm Nhạc Hà nghe vậy liền nín khóc mỉm cười, dụi đầu vào ngực ta làm nũng:
“Tẩu tẩu tốt quá…”
26
Thái y vừa đến doanh trướng,
cũng vừa lúc bên cạnh giường Thẩm Ánh Nam xuất hiện một nữ quân y.