01
Ta tên là Phạm Kiều Kiều, con gái của đại phú hộ nổi danh đất Du Châu.
Phụ thân ta là thương nhân, nhưng trong cái triều đại lấy quan làm trọng này, thân phận thương nhân lại chẳng bằng nông phu cày ruộng.
Song giữa một cái chế/t nghèo túng nhưng giữ được phẩm giá và một cái chế/t giàu có mà chẳng còn chút tôn nghiêm, phụ thân ta chẳng hề do dự mà chọn ngay điều sau.
Cũng may, phụ thân ta đầu óc linh hoạt, tay chân nhanh nhẹn, thế nên giờ đây ông chỉ còn mỗi bạc.
Sau khi ta trưởng thành, phụ thân liền tất bật lo liệu chuyện hôn sự cho ta.
Vì thân phận thấp kém của mình, con đường tìm chồng cho ta tràn đầy gian nan trắc trở.
Phụ thân ta sợ rằng không ai chịu rước ta, nên tính đường an toàn, liên tục định sẵn ba mối hôn sự.
Nào ngờ chưa định được bao lâu, bên kia hoặc là chế/t yểu, hoặc là bỏ trốn.
Thế là, chưa kịp xuất giá, ta đã mang tiếng “khắc phu” truyền khắp nơi.
Hôm ấy, Thúy Liễu bỗng dưng vội vã xông vào phòng ta, hét lên:
“Tiểu thư, không hay rồi! Lão gia lại vừa định cho người một mối hôn sự nữa!”
Ta ngẩng đầu lên khó tin, cắn một miếng bánh hoa quế, nuốt xuống rồi uống một ngụm nước, phải bình tĩnh lắm mới định thần được.
Danh tiếng tệ hại của ta đã lan xa mười dặm đường, thế mà vẫn có người dám cưới ư?
Bởi ba vị hôn phu trước của ta đều xảy ra chuyện, nên giờ cả thành Du Châu đều biết ta “khắc phu”.
Thế mà phụ thân ta vẫn kiếm ra được người bằng lòng cưới ta, cũng thật khổ tâm ông.
02
Ta liếm chút vụn bánh hoa quế còn sót trên tay, hỏi:
“Thúy Liễu à, ngươi chắc không nghe nhầm chứ?”
Thúy Liễu gật đầu lia lịa, mặt đầy vẻ bí mật:
“Nô tỳ nghe nói vị hôn phu này bối cảnh không nhỏ đâu!”
Ta không khỏi khinh thường:
“Bối cảnh to lớn đến đâu chứ? Nhìn ngươi như chưa từng gặp đời ấy!”
Nói thì sớm, hóa ra ta mới là người chưa từng gặp đời.
Vị hôn phu thứ tư này của ta, bối cảnh thực sự chẳng hề tầm thường chút nào!
Là con trai trưởng của Trưởng công chúa Lâm Dương đã mất và Trung Dũng hầu, là ngoại sanh của đương kim Hoàng thượng.
Một tiểu hầu gia bệnh tật quanh năm, không biết có thể sống qua hai mươi tuổi hay không.
Đây đúng là cành cao có thể giúp nhà họ Phạm ta lật mình thành thương nhân hoàng gia.
Lại còn là chủ mẫu hầu phủ tự mình đến trước Hoàng thượng xin chỉ hôn.
Không lẽ bọn họ không lo “khắc phu” như ta sẽ sớm tiễn tiểu hầu gia đi trước hay sao?
03
“Cha, người nói xem, rốt cuộc nhà hầu tước nhìn trúng nhà chúng ta ở điểm nào chứ?”
Ta nghĩ mãi cũng không ra, bèn kéo cha ta cùng mấy vị thiếp nhỏ của ông lại họp mặt trước ngày xuất giá.
Phụ thân vô tâm của ta vuốt ve cái bụng tròn căng, dõng dạc tuyên bố: “Có lẽ là vì danh tiếng lẫy lừng của cha con ta…”
Các thiếp của ông lập tức trợn mắt nhìn ông đầy ngưỡng mộ.
“Vậy hay là cha tự gả qua đó đi.” Ta trợn mắt, ngắt lời mấy màn cha hiền thiếp thảo của bọn họ.
“Con gái à, đừng giận. Cha chỉ đùa thôi. Con yên tâm đi, con là bảo bối của cha, cha nào nỡ đem con bán.”
Ông giơ tay ra hiệu, tự hào nói: “Cha chuẩn bị cho con từng này hồi môn đấy!”
“Con không hứng thú với tiền bạc… nhưng mà, cha, hay là thêm một chút nữa đi. Kinh thành đắt đỏ lắm.” Ta thở dài, ra vẻ rất phiền não.
“Hơn nữa, tiểu hầu gia bệnh tật kia chắc chắn là cái động nuốt bạc. Cả ngày con gái cha phải ở bên hầu hạ hắn…”
Khoan đã, hầu hạ hắn ư?
Chuyện đó thì không thể rồi.
04
Ta kéo Thúy Liễu lại: “Thúy Liễu à, nhớ kỹ, từ giờ trở đi, tiểu thư nhà ngươi chính là một đóa hoa mềm yếu mong manh không tự lo nổi đâu. Nhớ kỹ chưa hả?”
Thúy Liễu thắc mắc: “Hả? Nhưng tiểu thư, người bình thường ăn một bữa phải ba bát cơm, thêm bốn cái bánh bao lớn, còn nhảy nhót khắp nơi, nhìn thế nào cũng chẳng giống mong manh gì cả.”
Ta nghiêm mặt: “Hừ, ăn nhiều chỉ vì ta ăn khỏe thôi, đâu có nghĩa ta khỏe mạnh!”
Thúy Liễu: “…”
Thế là suốt những ngày trước khi xuất giá, ta cứ mãi nhồi nhét vào đầu Thúy Liễu điều đó.
Cuối cùng, không phụ sự kỳ vọng, ngày thành thân, Thúy Liễu đã cãi nhau một trận ra trò với mụ quản sự của phủ hầu, cương quyết mô tả ta như một tiểu thư ốm yếu, đi hai bước là ngã.
Kết quả, tại chính sảnh hầu phủ, giữa đám quan lại hoàng thân quốc thích và con nhà thế gia, đám hạ nhân phủ hầu phải mang hai con gà trống ra thay thế ta và tiểu hầu gia làm lễ bái đường.
Còn ta – “đóa hoa mềm yếu không thể tự lo nổi” – và vị tiểu hầu gia ốm yếu không thể lao lực kia, đã sớm được đưa thẳng vào động phòng.
05