09
Nhìn khuôn mặt như họa của hắn, ta nuốt nước bọt — không kìm lòng được nữa.
Ta bước tới, thổi tắt ngọn nến trên bàn, sau đó xoay người đè hắn xuống giường.
Một tay ta kéo đai lưng của hắn, tay kia nhẹ nhàng cởi áo, ghé sát bên tai hắn, dịu giọng dỗ dành:
“Phu quân, nếu lát nữa cảm thấy không khỏe chỗ nào, nhất định phải nói với thiếp, được không?”
“Đợi đã…”
Tống Hành Chỉ nắm lấy tay ta, hơi thở gấp gáp, hỏi:
“Ta nhớ mụ vú có nói rằng phu nhân yếu ớt không thể tự lo liệu cơ mà?”
Lúc này, ai còn quan tâm tới chuyện đó chứ?
Ta buông màn sa mỏng, che khuất ánh xuân sắc trong phòng.
Cha ơi, con gái ông giờ mới thực sự hiểu được thế nào là hạnh phúc!
10
Không biết có phải vì ta chủ động chiếm thế thượng phong không, mà sáng hôm sau tỉnh dậy, ta vẫn khỏe mạnh như rồng như hổ, thậm chí cảm thấy hôm nay có thể ăn thêm hai bát cơm.
Ngược lại, tiểu hầu gia bị ta “vùi dập” cả đêm, trông chẳng ra làm sao.
“Hay để ta tự đi dâng trà thôi, dù sao cũng không nhất thiết phải có phu quân bên cạnh.”
Ta lo lắng nhìn Tống Hành Chỉ, bắt đầu hối hận vì tối qua không nên dày vò hắn như vậy.
“Không sao đâu. Nàng vừa gả qua, ta không yên tâm khi để nàng đi một mình.”
Hắn dịu dàng nắm tay ta, nói.
Giữa mùa hè mà hắn còn yếu đến mức phải khoác áo lông để chống lạnh. Dù vậy, hắn vẫn cố gắng theo ta đi dâng trà cho cha mẹ chồng.
Ta hiểu ý hắn. Dù nhà họ Phạm ta giàu có, nhưng thân là con nhà buôn, dù giàu tới đâu cũng khó tránh khỏi ánh mắt coi thường từ người trong hầu phủ.
Nếu hắn không ở bên ta, e rằng việc dâng trà này sẽ còn khó khăn hơn.
Phụ thân của Tống Hành Chỉ dù là hầu gia đứng hàng nhất phẩm, nhưng chỉ là một hầu tước nhàn tản không có thực quyền.
Nghe nói sở thích của ông là làm thơ, nuôi chim, sưu tầm đồ cổ và thư họa quý giá khắp nơi.
Ông là người “nhàn nhã” đến mức tận cùng, đối với việc hôn sự của con trai cũng chẳng mấy bận tâm.
Nghe đâu, chỉ khi thánh chỉ hạ xuống, ông mới biết về mối hôn sự với nhà họ Phạm.
Còn kế mẫu của Tống Hành Chỉ, chính là em gái của cố Lâm Dương trưởng công chúa, lại là một người hoàn toàn trái ngược với tỷ mình.
Dù ta chưa gặp bà, nhưng nghe đồn vị hầu phu nhân này do xuất thân hoàng tộc, lại là muội muội của Hoàng đế, nên rất coi trọng lễ nghi, thứ bậc.
11
Vậy tại sao bà lại đồng ý mối hôn sự này?
Ta nhất thời không nghĩ ra. Nhưng sau khi dâng trà xong, ta nhanh chóng có một phỏng đoán.
Sự không hài lòng của hầu phu nhân với ta, nhìn sơ qua cũng đã rõ ràng.
Trong khi hầu gia đã uống ba chén trà, bà vẫn cứ chê trà nguội rồi lại chê nóng, kéo dài hơn nửa canh giờ mà không động tới chén trà.
Cuối cùng, cũng chỉ vì nể mặt Tống Hành Chỉ mà bà miễn cưỡng nhấp một ngụm.
Để có ngụm trà đó, ta quỳ lâu đến mức tay bị phỏng mấy chỗ.
“Bà kế mẫu của chàng khó hầu hạ thật đấy.”
Vừa về tới, ta đã ngả mình lên giường, mệt tới nỗi chẳng muốn cử động.
“Dù sao bà cũng là di mẫu ruột của ta, từ khi gả tới đây, bà luôn đối xử với ta như con ruột.”
Tống Hành Chỉ cười nhẹ, gọi người mang cao dán tới bôi lên tay cho ta.
“À này, chàng là cháu ruột của Hoàng thượng, ai dám bỏ thứ gì đó vào thuốc của chàng đêm qua vậy?”
Ta cứ thế gác tay lên đùi hắn, chẳng nhận ra việc để một kẻ bệnh tật bôi thuốc cho mình có gì không ổn.
Tống Hành Chỉ không trả lời, ta tiếp tục lẩm bẩm:
“Chàng yếu thế này, thân thể đã yếu đến thế rồi, còn bỏ thứ đó vào thuốc, cũng chẳng sợ làm chàng chết thật. Xem ra, họ thật sự không muốn chàng sống sót qua đêm tân hôn…”
“À, mà kế mẫu thông thường không phải đều có tâm địa ác độc sao?”
“Chàng lại bảo bà đối xử với chàng rất tốt. Nếu thực sự tốt, làm sao bà lại chọn một nữ nhân ‘khắc phu’ như ta về làm dâu cho chàng…”
12