Gần đây nhà họ Cố có hai chuyện vui.
Một là tôi và thiếu gia nhà họ Cố kết hôn.
Hai là đương gia hiện tại của nhà họ Cố cũng cưới vợ.
Ba ngày trước hôn lễ, tôi phát hiện mình đã mang thai.
Khi chuẩn bị đi báo tin vui cho vị hôn phu, tôi lại nghe thấy giọng điệu hiếm hoi nghiêm túc của anh ta từ sau cánh cửa.
“Đến lúc đó, mấy người cứ dốc sức ép rượu tôi trong tiệc cưới, nhất định đừng để chú út phát hiện người nằm trên giường tân hôn không phải là Nam Nam.”
“Dạo này là thời kỳ rụng trứng của Nam Nam, tôi không thể để cô ấy mang thai với đàn ông khác. Đêm tân hôn với cô ấy, chỉ có thể là tôi.”
Có người trêu chọc: “Thế anh nỡ để Hứa Tri Tự đi thay à? Người ta vừa mới mang thai con của anh đấy.”
Giọng anh ta lười nhác vang lên: “Không sao, cô ấy còn chưa biết mình có thai. Đợi đến khi phát hiện thì ai mà nói chắc được đứa bé là của tôi hay của chú út? Đến lúc đó tôi chỉ cần rộng lượng nhận lấy, cô ấy chẳng phải sẽ ngoan ngoãn cảm ơn rối rít rồi bám chặt lấy tôi sao?”
“Má ơi, vẫn là Cố thiếu biết chơi.”
Trong phòng vang lên từng tràng cười nịnh nọt.
Còn tôi, đứng ngoài cửa rất lâu, chỉ thấy cả người như rơi xuống hầm băng.
01
Trong phòng vang lên giọng nói mềm mại của một người phụ nữ:
“anh Vân Hiên, em chỉ là một đứa con riêng của nhà Hạ, có thể gả vào nhà họ Cố để được ở gần anh đã là mãn nguyện lắm rồi, sao lại đáng để anh làm nhiều như vậy vì em.”
Thì ra Hạ Nam cũng có mặt ở đó.
Giọng người đàn ông dịu dàng đến mức có thể làm người ta chết chìm:
“Em là người phụ nữ của anh, anh thế nào cũng sẽ bảo vệ em. Em yên tâm, chú út anh có bệnh sạch sẽ, qua đêm tân hôn rồi, anh ta nhất định sẽ tìm cách cắt đứt quan hệ với em. Dù có ly hôn thì em cũng đã có phú quý vinh hoa, cả đời này không cần lo gì nữa.”
“Đến lúc đó, anh sẽ mua cho em một căn nhà đẹp ở ngoại ô phía Đông. Em chẳng phải vẫn luôn thích nơi đó sao? Chúng ta sẽ hưởng tuần trăng mật ở đó.”
Trong phòng vang lên tiếng vỗ tay cùng những tiếng hoan hô, át đi giọng nói vừa ngượng ngùng vừa mong chờ của người phụ nữ.
Tôi tiện tay ném que thử thai vào thùng rác bên cạnh, rồi trong tiếng ồn ào, đẩy cửa bước vào.
Mọi sự ồn ào lập tức dừng lại. Trên ghế sofa, nam nữ ngồi gần kề, trên mặt vẫn còn lưu lại tình ý chưa kịp tan đi.
Cố Vân Hiên là người phản ứng đầu tiên, đứng bật dậy bước về phía tôi.
“Sao em lại đến đây? Ở đây toàn đàn ông hút thuốc, khói thuốc mù mịt.”
Nói rồi, anh ta còn đưa tay nhéo nhẹ vành tai tôi, vô cùng thân mật.
Tôi bình thản né tránh, ánh mắt đảo một vòng khắp căn phòng.