Sương đêm giăng mịt mù.
Chu Tự Dương lái xe rất vững, nhưng vì tinh thần hoảng hốt nên đã mấy lần suýt lỡ mất ngã tư. Nhã Mộc Hãn bám chặt lấy tay vịn trên trần xe, tay kia siết chặt dây an toàn, lưng dán sát vào lưng ghế, chột dạ đến mức thở cũng không dám thở mạnh.
Mặt đường lồi lõm ổ gà, chiếc xe bán tải xóc nảy dữ dội. Tiếng linh kiện xe va vào nhau loong boong leng keng trở thành âm thanh duy nhất vang lên giữa không gian.
Nhã Mộc Hãn dè dặt liếc trộm người cầm lái, mấy lần định nói rồi lại thôi. Tại sao thầy Chu vốn luôn ôn hòa lại nổi trận lôi đình với chị Triều như vậy? Người đáng bị mắng là cô ấy mà?
“Nhìn cái gì?” Chu Tự Dương không chịu nổi những ánh mắt cứ liên tục liếc ngang kia, lạnh lùng cất lời chất vấn: “Biết lỗi chưa?”
“Dạ biết, dạ biết.” Nhã Mộc Hãn gật đầu lia lịa: “Em không nên tự sát.”
“Tự, sát.” Chu Tự Dương cười khẩy một tiếng đầy khinh thường, đáp lời chắc nịch: “Em không có cái gan đó.”
Nhã Mộc Hãn rụt cổ lại, ra sức gãi gãi mớ da đầu vẫn còn ướt nhèm, chẳng biết nói gì để đáp lại. Chu Tự Dương tự biết bầu không khí mình tạo ra quá mức lạnh lẽo, liền đưa nắm tay lên che môi, điều chỉnh lại giọng điệu: “Tưởng chết là dễ lắm sao? Không đơn giản như em nghĩ đâu.”
Anh im lặng hồi lâu rồi lạnh nhạt cất giọng:
“Em tưởng người nhảy lầu chỉ thấy đau lúc rơi xuống đất thôi sao? Thực ra nỗi đau đã bắt đầu ngay từ khoảnh khắc lao mình vào không trung rồi. Dưới sức ép của luồng khí, thân thể sẽ cảm nhận được cơn đau tức ngực, kéo dài thêm cảm giác sợ hãi và ngạt thở của em. Trong đầu sẽ tua lại những thước phim cuộc đời như đèn kéo quân, khơi dậy sự hối hận tột cùng. Chết thật rồi thì chẳng nói làm gì, nhưng nếu xui xẻo không chết mà bị tàn phế cả đời thì còn khổ sở hơn.”
“Uống thuốc ngủ cũng không xong đâu. Con người cần ít nhất ba mươi đến bốn mươi lăm phút mới hoàn toàn mất đi ý thức. Trong khoảng thời gian này, việc nuốt sẽ ngày càng trở nên khó khăn, cảm giác nghẹn và đau nhói ở cổ họng vô cùng rõ rệt. Quá trình cái chết diễn ra cũng cực kỳ đằng đẵng, những cơn sặc trong vô thức sẽ làm phổi phồng rộp, chất nôn mửa cũng sẽ làm tắc nghẽn đường hô hấp.”
“Mùi vị của việc chết đuối lại càng khó chịu hơn. Giống như lúc em đã thở không ra hơi, chỉ muốn hít thở chút không khí trong lành, nhưng lại có người cứ ép em uống nước. Kết quả là nước tràn vào đường hô hấp, ập vào trong phổi, biến thành ngọn lửa ẩm ướt thiêu đốt cơ thể từ trong ra ngoài cho đến lúc chết.”
Nhã Mộc Hãn vốn tưởng anh sẽ nói vài lời an ủi đại loại như sinh mệnh là đáng quý lắm, chẳng ngờ lại phải nghe một tràng dài trần thuật lạnh lẽo đến rợn người. Cô ấy chớp chớp mắt: “Thầy ơi, sao thầy lại biết rõ thế?”
Chu Tự Dương nhìn thẳng về phía trước, nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối: “Nghe người ta kể lại.”
“Ai kể thế ạ?” Nhã Mộc Hãn buột miệng hỏi: “Người đó cũng từng tự sát sao?”
Chu Tự Dương không trả lời. Nhã Mộc Hãn nhận ra mình vừa lỡ lời gây họa, bèn xoay người ngồi hơi nghiêng đối diện với anh, giọng lí nhí: “Thầy ơi, em sai rồi.”
“Câu này em không nên nói với thầy.”
Cô gái nhỏ lấy ngón trỏ xoắn xoắn nghịch phần đuôi tóc hãy còn ướt, vẻ mặt không giấu nổi sự rầu rĩ: “Đặc Mộc Kỳ có trách em không?”
“Đặc Mộc Kỳ đã đi rồi.” Chu Tự Dương không nói ra được mấy lời an ủi sưởi ấm lòng người để dỗ ngọt trẻ con: “Người em càng phải quan tâm lúc này là những người còn sống. Tát Nhật Cái và Ba Đồ vì em mà vắt kiệt sức lực, lo lắng sợ hãi suốt cả một buổi chiều đấy.”
“Chính vì nghĩ đến mọi người nên em mới không muốn chết nữa.”
“Vậy mà em còn lội ra chỗ nước sâu.”
“Lúc đó cứ tưởng là muốn chết, nhưng đợi đến khi chìm hẳn xuống dưới mặt nước thì em lại không muốn nữa.”
Khoảnh khắc ấy, tất thảy những điều tốt đẹp từng trải qua trong đời bỗng hóa thành một bàn tay vô hình, ấm áp và mạnh mẽ nâng đỡ cô ấy quay về với mặt đất. Tiếng hát của Đặc Mộc Kỳ, món đậu hũ sữa của Tát Nhật Cái và nụ cười của Ba Đồ, tất cả ùa vào tâm can, gắn cho hai chữ “sinh mệnh” một ý nghĩa cụ thể và rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Hơi ấm mà mọi người trao cho em, chính là lý do khiến em tham sống sợ chết.” Nhã Mộc Hãn chun mũi, bĩu môi nói: “Với lại thầy ơi, vừa nãy thầy có một câu nói sai rồi.”
“Câu gì?”
Cô ấy vỗ vào ngực trái mình: “Đặc Mộc Kỳ không rời đi đâu cả, ông ấy ở đây.”
Nhịp vỗ của cô ấy vừa mạnh mẽ vừa nhịp nhàng, cũng từng nhịp “thình thịch” nện thẳng vào trái tim Chu Tự Dương, rung lên hồi chuông gợi nhớ về đoạn hội thoại năm xưa với bác sĩ tâm lý:
“Cháu không tìm được lý do để sống.”
“Không cần tìm, hãy thử hỏi trái tim mình xem.”
“Nhưng chú cứ luôn miệng bảo phải phân định rạch ròi giữa quá khứ và hiện tại. Rằng đừng đắm chìm trong dĩ vãng, phải hướng về phía trước cơ mà.”
“Hai điều đó vốn không hề mâu thuẫn.”
“Cháu không hiểu.”
“Hãy bám víu lấy phần ấm áp và chữa lành nhất của quá khứ. Trước khi tìm thấy ý nghĩa mới của cuộc đời, đó sẽ là dũng khí nâng đỡ cháu tiếp tục sống.”
“Thầy Chu?” Tiếng gọi của Nhã Mộc Hãn kéo tâm trí Chu Tự Dương quay về thực tại. “Vừa nãy trông thầy dữ quá.” Cô ấy lén nhìn gương mặt lạnh lùng kia, to gan đề nghị: “Chị Triều cũng chỉ có ý tốt muốn cứu em thôi mà. Hay là để em giúp thầy đến xin lỗi chị ấy nhé?”
“Không cần đâu, thầy sẽ trực tiếp tìm cô ấy nói chuyện.”
“Thái độ của thầy phải tốt một chút đó nha. Chị Triều hiền thật đấy, bị mắng vậy mà chẳng hề nổi cáu với thầy. À đúng rồi, cái anh lúc nãy giúp chị ấy lau tóc… là bạn trai chị ấy ạ?”
“Ừ.”
“Oa, anh ấy đẹp trai quá!” Ánh mắt Nhã Mộc Hãn sáng rực lên: “Anh ấy với chị Triều đẹp đôi ghê luôn!”
Hắt, xì.
Du Tùng Duệ rút liền mấy tờ khăn giấy để hỉ mũi, vừa chỉnh lại nhiệt độ điều hòa vừa hỏi: “Em có lạnh không?”
Hứa Nhan tựa đầu vào cửa kính xe: “Em không lạnh.”
“Hay là để anh tìm chỗ nào đó tấp vào lề, em ra ghế sau thay cái áo thun của anh vào đi.” Anh ấy kéo cổ áo mình lên ngửi ngửi: “Không bẩn thật mà, buổi chiều tắm xong anh mới thay đấy.”
“Không cần đâu.” Hứa Nhan đưa tay ấn lên bàn tay đang vần vô lăng của anh ấy: “Bao lâu nữa thì tới nơi ạ? Em buồn ngủ quá.”
“Mười phút nữa.”
“Vâng.”
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ hòa vào nhau thành những bóng đen mờ mịt, sượt qua khóe mắt cứ thế trôi tuột về phía sau.
Hứa Nhan đắp chiếc áo hoodie của Du Tùng Duệ, chóp mũi vô tình cọ phải chất vải bông mềm mại, cô liền hành động theo bản năng kéo dịch áo xuống dưới một chút. Hương thơm của viên giặt hòa quyện cùng mùi nam tính tạo thành một luồng khí đặc trưng hiện diện vô cùng mạnh mẽ, dường như có xu hướng lấn át cả mùi cơ thể của chính cô. Hứa Nhan càng ngửi càng thấy không quen, dứt khoát gấp gọn chiếc áo lại, vặn người bỏ ra hàng ghế sau.
“Sẽ cảm lạnh đấy.”
Hứa Nhan chẳng màng đến hơi lạnh xẹt qua trong chốc lát: “Ngại quá, quần áo của anh cũng ướt rồi. Chỗ ông chủ homestay hình như có máy giặt với máy sấy đúng không ạ?”
“Em đừng bận tâm mấy việc đó.” Du Tùng Duệ gõ gõ lên bảng điều khiển trung tâm: “Ngày mai em định làm gì?”
“Nhã Mộc Hãn muốn hái ít nấm trắng cho Đặc Mộc Kỳ, em đã hứa sẽ đi cùng em ấy.”
“Chỉ có hai người thôi sao?”
“Vâng. Còn anh thì sao?”
Du Tùng Duệ sờ sờ mũi: “Buổi sáng anh phải họp với giáo sư hướng dẫn, chắc buổi chiều sẽ làm nghiên cứu.”
“Chẳng phải anh đã xin nghỉ phép đến đây chơi sao?”
“Kiếp làm trâu làm ngựa cho tư bản thì đào đâu ra kỳ nghỉ trọn vẹn chứ.” Du Tùng Duệ than ngắn thở dài: “Vốn dĩ định tới đây chơi cùng em và… để xả hơi, ai ngờ lại gặp phải chuyện này.”
Anh ấy cố ý nuốt cái tên Chu Tự Dương vào bụng. Một mặt thấy khó hiểu vì tên này hôm nay hành xử quá sức khác thường, mặt khác lại thấy thắc mắc khi Hứa Nhan chẳng có phản ứng gì trước những lời quở trách gay gắt của cậu ta. Cảm giác nghi ngờ nhân đôi cộng thêm cái bụng đang đói meo quặn lên khiến dịch vị trào ngược đến tận cuống họng: Hai người họ thân thiết đến mức này rồi sao?
Nghe vậy, Hứa Nhan cảm thấy vô cùng áy náy: “Haiz, người tính không bằng trời tính. Đợi tang lễ của Đặc Mộc Kỳ kết thúc, chắc em cũng phải về thôi.”
“Quên chưa nói với em, lần này anh cũng bay đến Dương Thành.”
“Ơ? Để làm gì ạ?”