Giữa khung cảnh cũ kỹ hoang tàn, tiếng gọi “bà nội” của Chu Tự Dương như đọng lại nơi đầu ngọn gió, giữa những nhịp thở gấp gáp khó lòng che giấu được sự quan tâm lo lắng.
Hứa Nhan không do dự đáp lời: “Không được tốt lắm, thời gian bà tỉnh táo ngày càng ngắn lại. Trong mắt bà, tôi cùng lắm chỉ mới bảy, tám tuổi, có khi còn chỉ chừng bốn, năm tuổi.”
Thảo nào hôm ấy bà cụ lại không đầu không đuôi gọi “Dương Dương”. Giọng điệu Chu Tự Dương trở nên sốt ruột: “Bà phát bệnh từ khi nào vậy?”
“Ba năm trước. Ban đầu cứ tưởng chỉ là do tuổi già sức yếu bình thường, nhưng rất nhanh sau đó bà bắt đầu nói năng lộn xộn, đi dạo cũng hay bị lạc đường. Dần dà về sau, bà không còn nhận ra ai nữa, tính tình cũng ngày một kém đi.”
“Bác sĩ nói sao?”
“Bó tay hết cách.”
“Bà cũng chuyển đến Dương Thành rồi sao?”
“Hồi tôi còn đi học, bà đã chuyển qua đó rồi. Lúc bấy giờ cả gia đình cùng dọn đi, nhưng ông bà nội không nỡ rời xa căn nhà cũ nên mới phải chạy đi chạy lại giữa hai nơi.”
“Bà nội có còn tự lo liệu sinh hoạt được không?”
“Cũng tàm tạm, nhưng ở viện dưỡng lão có y tá chăm sóc hai mươi tư trên hai mươi tư giờ.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Cuộc đối thoại giữa hai người diễn ra vô cùng tự nhiên, gần như chẳng chừa lại nửa giây để kịp suy nghĩ phản ứng.
Khi âm tiết cuối cùng vừa tan vào không khí, Hứa Nhan mới muộn màng tự hỏi: Mình nói với anh ta nhiều như vậy để làm gì chứ? Chu Tự Dương cũng tự nhận ra bản thân đã quá đường đột, anh đưa nắm tay lên che môi khẽ ho hắng, cốt để che giấu đi sự hoảng loạn đang làm rung rẩy chất giọng của mình.
Sự yên tĩnh ập đến quá đỗi bất ngờ, nhưng âm hưởng của những lời vừa rồi dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Cái điệu bộ Chu Tự Dương gọi “bà nội” thực sự quá mức thân thuộc, hệt như tiếng mõ “cốc cốc” gõ trúng vào dây thần kinh hãy còn đang trì trệ của cô. Gương mặt Hứa Nhan thoáng hiện vẻ hoang mang, cô ôm lấy bả vai, dò xét hỏi: “Anh vừa gọi bà ngoại tôi là gì cơ?”
“Bà ngoại hay bà nội có khác gì nhau sao…”
Ồ, đúng rồi, người nước ngoài thì không phân biệt rõ cách gọi này. Nhưng Hứa Nhan vẫn thấy khó hiểu: “Tại sao anh lại quan tâm đến bà tôi như vậy?”
“Trước đây khi làm dự án, tôi từng tiếp xúc với nhóm người mắc bệnh Alzheimer, thế nên mới thấy tò mò.”
“Nhân chủng học mà cũng nghiên cứu cả bệnh lý sao?”
Chu Tự Dương đối đáp rất trôi chảy: “Chúng tôi không nghiên cứu về cơ chế phát bệnh hay phương pháp điều trị, nhưng sẽ đi sâu vào định nghĩa của các nền văn hóa khác nhau về sự lão hóa và chứng suy giảm nhận thức, từ đó phân tích những tác động của nhóm người bệnh này lên xã hội và tâm lý cộng đồng.”
Ánh tà dương rủ bóng uể oải, ánh mắt hai người khẽ chạm nhau.
Sự hoài nghi trong lòng Hứa Nhan vẫn chưa thể tan biến, cô cứ bám riết lấy chút âm hưởng hãy còn vương vất trong không khí, muốn dùng sức kéo mạnh thêm vài phần, để xem đầu dây bên kia rốt cuộc đang kết nối với thứ gì.
Ý nghĩ bất chợt lóe lên vài ngày trước nay lại cuồn cuộn ập về.
Hứa Nhan hơi nheo mắt lại, ánh nhìn xuyên thấu qua tròng kính của đối phương để lấy nét. Tầm mắt cô lướt từ hàng chân mày, khóe mắt, sống mũi, và cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng của Chu Tự Dương. Nếu cô nhớ không lầm, bên khóe môi Chương Dương từng có một nốt ruồi đen nho nhỏ… nhưng anh thì lại không…
Chu Tự Dương cũng rủ hàng mi xuống, ánh mắt bất giác nương theo những đường nét mà phác họa lại khuôn môi của cô.
Khoảng cách giữa hai người xích lại gần nhau hơn, từng luồng hơi thở đan xen phả nhẹ lên gương mặt đối phương. Một sự quấn quýt vừa dịu dàng vừa chậm rãi, tạo nên một cảm giác thân mật đến lẽ tự nhiên.
Những tạp niệm nảy sinh không tiếng động ấy, vừa đường đột lại vừa phóng túng. Chu Tự Dương giật mình nín thở, đành mượn cảm giác ngột ngạt để ép lùi đi sự rung động đang trào dâng cuồn cuộn nơi đáy lòng, anh mang đầy vẻ bối rối đưa tay đẩy nhẹ gọng kính lên.
Tầm nhìn đột ngột bị che khuất. Hứa Nhan ngước mắt lên, ánh nhìn cứ thế lọt thỏm vào đôi đồng tử trong veo tĩnh lặng ấy, khiến cô nhất thời quên cả việc chớp mắt.
Không khí đã chuyển lạnh, song từng luồng hơi thở phả ra vẫn nóng rực.
Chu Tự Dương dùng đầu ngón tay xoa vị trí cô vừa chăm chú nhìn ban nãy, cố tìm chuyện để làm dịu đi bầu không khí gượng gạo: “Miệng tôi lau chưa sạch sao?”
Hứa Nhan cuống quýt ngả người ra sau để tạo khoảng cách, nét mặt lờ mờ hiện lên vẻ hụt hẫng: “Không có.”
Cô lê bước chân mang đầy tâm sự nặng trĩu, vắt óc cố lục lọi lại những nét đặc trưng trên khuôn mặt của Chương Dương. Tiếc thay, do chứng rối loạn mường tượng, ký ức của cô từ lâu đã nhạt nhòa, cộng thêm sự bào mòn của dòng chảy năm tháng ngày qua ngày, những manh mối mà cô có thể gợi nhớ lại quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ngày học mẫu giáo, trong lúc cúi nhặt đồ chơi, cậu từng bị đập đầu vào góc bàn. Chẳng rõ vết sẹo nơi góc trán bên trái ấy nay đã mờ hẳn đi chưa? Nhưng dù thế nào thì trên trán Chu Tự Dương cũng chẳng hề có.
Cậu từ nhỏ đã sở hữu gương mặt búng ra sữa, đáng yêu hệt như một cô bé con. Đến tuổi dậy thì, gương mặt ấy lại gầy gò hốc hác đi, trông xấu xí hết chỗ nói. Thế nhưng, dù là kiểu dáng khuôn mặt nào đi chăng nữa thì nó cũng chẳng có lấy nửa điểm liên quan đến một Chu Tự Dương với những đường nét góc cạnh, rắn rỏi này.
Vóc dáng cậu khi xưa gầy nhom, yếu ớt tựa như gió thổi là bay, hoàn toàn khác xa với thân hình vạm vỡ cùng những đường nét cơ bắp cuồn cuộn của Chu Tự Dương hiện tại.
Hứa Nhan cứ lộn xộn chắp vá các phép so sánh trong đầu, bực dọc đá văng hòn đá cuội cản đường, để rồi đến một khoảnh khắc nào đó, cô nản lòng thoái chí. Sinh cùng năm, cùng tháng, cùng ngày thì có gì to tát cơ chứ? Chuỗi ngày tháng sớm tối kề cận bên nhau thuở ấu thơ thì tính là cái thá gì? Suy cho cùng, tất thảy đều chẳng thể chống lại được sự tàn nhẫn xóa nhòa của thời gian.
Có điều, như vậy lại ứng nghiệm với câu nói tuyệt tình mà cô từng buông ra lúc giận dỗi năm xưa:
“Nếu cậu thực sự không trở về, tôi sẽ lập tức quên sạch cậu.”
Nếu ngay cả cô cũng chẳng thể chống lại sự lãng quên thì cái tên kia chắc hẳn cũng…
Bỏ đi, không nghĩ nữa.
Dòng suy nghĩ bị kéo tuột trở lại thực tại, sự chú ý của cô chuyển dời sang người đàn ông ngay sát bên cạnh mình, lúc này mới chậm nhịp nhận ra hành động đi quá giới hạn vừa rồi của bản thân. Tại sao cô lại chẳng bao giờ nắm bắt được chừng mực khi ở cạnh anh vậy chứ? Cứ vô duyên vô cớ nhìn chằm chằm vào miệng người ta, đúng là có bệnh thật rồi.
Chu Tự Dương lẳng lặng sóng bước ở phía bên trái cô. Cứ mỗi lần nghe thấy tiếng lớp vải vóc cọ xát vào nhau, anh lại chủ động xê dịch để tạo khoảng cách, nhưng rồi cứ bước đi một đoạn, hai người lại vô thức kề sát rịt lấy nhau. Hạt giống tình cảm được gieo mầm từ thuở thiếu thời nay nương theo ngọn gió ấm áp của Nam Thành mà đâm chồi nảy lộc một cách chóng mặt. Nơi nh** h** đong đầy sự ngây ngô thuần khiết của tuổi mới lớn chớm biết rung động, nhưng từng nhánh dây leo lại cuộn trào nh*c d*c cùng những khát khao mãnh liệt của một kẻ trưởng thành.
Anh lén cấu mạnh vào đùi mình để dằn lại tâm trí, cố ép bản thân không bận tâm đến những dục niệm vô nghĩa ấy nữa. Du Tùng Duệ là một người vững vàng, đáng tin cậy, nhân phẩm lại xuất sắc. Và điều quan trọng hơn cả là bối cảnh gia đình của cậu ấy rất đỗi đơn giản, sẽ chẳng bao giờ mang đến những mối quan hệ xã hội phức tạp, rắc rối.
Tiếng bước chân đồng điệu của hai người như đang ra sức che đậy đi những tâm sự ngổn ngang, rồi cả hai lại vô cùng ăn ý mà dừng bước tại ngã tư đường.
Hứa Nhan nhất thời không biết phải đối mặt với anh ra sao, đành nặn ra một nụ cười chuẩn mực xã giao, tuôn ra một tràng dài những lời khách sáo rỗng tuếch, càng nói lại càng lộ rõ sự gượng gạo giả tạo.
Chu Tự Dương xưa nay vốn đã chẳng lọt tai nổi những lời này, huống hồ nó lại được thốt ra từ chính miệng cô, khiến hàng chân mày của anh càng lúc càng nhíu chặt. Khi nghe cô lặp lại lời cảm ơn đến lần thứ tư, sự bực dọc trong lòng anh bỗng dấy lên: “Cô không cần phải khách sáo với tôi như vậy đâu.”
Giờ phút này Hứa Nhan chỉ muốn tránh xa anh ra một chút, cô chỉ bừa về một hướng: “Tôi đi trước đây, anh cũng mau đi giải quyết công việc của mình đi.”
Chu Tự Dương nhìn chằm chằm vào hàng chân mày đang nhíu lại cùng nụ cười gượng gạo khô khốc của cô, nhịn không được mà hỏi thêm một câu: “Cô định đi đâu vậy?”
Hứa Nhan chậm nhịp mất ba giây mới đáp: “Tôi có hẹn ăn cơm với bạn rồi.”
Là nói dối. Ngoài miệng Chu Tự Dương vẫn điềm nhiên ừ hữ: “Được, có gì liên lạc sau nhé.”
“Vâng.”
Những tầng mây ngày một dày thêm, che khuất đi cả ánh tà dương.
Cảm giác thất bại ngay trong lần đầu “ra quân” hệt như một đòn cảnh tỉnh giáng mạnh xuống, đả kích nghiêm trọng đến sự nhiệt huyết trong công việc của cô. Mà sự đường đột khi nhìn nhầm người thành Chương Dương lại càng giống như một nhát roi chí mạng quất thẳng vào buồng tim, để lại những cơn dư chấn của sự hụt hẫng khó lòng xoa dịu cùng một mớ cảm xúc hỗn độn chẳng biết gỡ rối từ đâu.
Hứa Nhan cố tình rẽ bước vào những con hẻm nhỏ vắng người, liên tục đâm đầu vào ngõ cụt, dòng suy nghĩ cũng theo đó mà rơi vào trạng thái luẩn quẩn hệt như bị ma dắt.
Chu, Tự, Dương
, đây là lần đầu tiên cô trịnh trọng gọi thầm cái tên này trong lòng. Cô bắt đầu xâu chuỗi lại mọi chuyện kể từ lần đầu tiên hai người gặp mặt, để rồi ngay khoảnh khắc bước ra khỏi con hẻm, cô bỗng nhiên vỡ lẽ.
Hóa ra những bước chân ngỡ như đang cố tình giữ khoảng cách xa cách kia, thực chất lại đang trong vô thức tự động chuyển hướng, vòng vo mưu tính chỉ để lượn về phía có anh. Hóa ra lòng người lại khó kiểm soát đến vậy, càng ra sức kháng cự lại càng khao khát được xích lại gần, càng cố làm trái với trái tim lại càng khó lòng chống đỡ nổi lực phản tác dụng.
Lớn đến từng tuổi này, chưa bao giờ cô lại tự mổ xẻ thế giới nội tâm của chính mình một cách rạch ròi đến thế. Sự ngỡ ngàng khó tin đan xen cùng những thắc mắc mãi chẳng có lời giải đáp: Tại sao lại là anh?
Gió thu hiu hiu thổi, cuốn trôi đi những vệt sáng lấp lánh vỡ vụn trên mặt hồ. Giữa những cái cúi đầu ngước mắt, bóng hoàng hôn càng lúc càng thêm sẫm màu.