1
Niềm háo hức và vui vẻ suốt dọc đường phút chốc tan biến.
Tôi gần như không tin nổi vào tai mình.
Con gái tôi – Thẩm Kiều – vẫn chưa nhận ra sự im lặng của tôi, vẫn cười tươi tiếp tục nói:
“Mẹ, làng mẹ chồng con phong cảnh đẹp, không khí trong lành. Mẹ vừa nghỉ hưu, sang đó an dưỡng thì quá hợp. Bây giờ nhiều người thành phố còn bỏ lên quê sống để tránh ồn ào kia mà.”
“Nông thôn tiêu xài cũng ít, lương hưu mười tám ngàn mỗi tháng của mẹ chắc chắn chẳng dùng hết. Hay mẹ đưa thẻ lương cho con giữ, mỗi tháng con chuyển cho mẹ hai ngàn, đủ để mẹ với mẹ chồng con sống. Phần còn lại con sẽ giúp mẹ tích góp.”
Càng nghe, lông mày tôi càng nhíu chặt, lồng ngực tức nghẹn, muốn nuốt không trôi mà cũng chẳng thở nổi. Nỗi thất vọng dâng đầy.
“Tôi thấy sống ở thành phố vẫn ổn, chưa tính đến chuyện về quê dưỡng già. Không phải con nói đưa tôi đi biển sao?”
Nó thoáng sững lại, lắp bắp:
“Biển… để sau đi. Mẹ chồng con đang l//iệt giường, không ai chăm sóc, thật sự rất tội nghiệp. Bố chồng mất sớm, con cái thì đều lập nghiệp xa…”
Trong lòng tôi bùng lửa:
“Bà ta không có chồng thì chẳng lẽ không có con cái, không có anh em họ hàng đáng tin sao? Dù thế nào cũng không đến lượt tôi phải chăm sóc! Cái kế sách vô lý này là ai nghĩ ra?”
Giọng con bé bỗng vút cao:
“Là con tự nghĩ, mẹ đừng đổ cho Đông Diệu!”
“Mẹ, vì bệnh của mẹ anh ấy mà Đông Diệu đã xin nghỉ nửa tháng, nghỉ thêm thì mất việc mất! Anh ấy khó khăn lắm mới tìm được chỗ làm tốt, mẹ không thể thông cảm cho anh ấy một chút sao?”
“Nhiều ngày nay anh ấy thức trắng đêm trông mẹ, đến ngủ cũng chẳng trọn giấc…”
Nghe vậy, thái dương tôi giật liên hồi, má//u nóng dồn lên. Con gái tôi lại mê muội vì chồng rồi. Nó thương chồng thì tôi phải cam tâm đi hầu mẹ chồng nó chắc?
Tôi cố đè giận, cắt ngang:
“Nếu con thương chồng thương mẹ chồng như thế, sao không đón bà về ở cùng? Mẹ con đoàn tụ, tiện bề chăm sóc, chẳng phải hợp lý hơn sao?”
Nó lập tức gắt:
“Không được! Thời nay ai còn sống chung với người già! Ăn uống sinh hoạt khác nhau, chắc chắn không hợp nổi.”
“Hơn nữa, nếu bà ấy dọn đến, con với Đông Diệu còn đâu thế giới riêng của hai vợ chồng!”
Ngọn lửa trong lòng tôi vốn chưa kịp tắt, lại bị câu này thổi bùng.
“Tôi sẽ không chăm mẹ chồng con. Hai đứa tự đi thuê bảo mẫu đi!”
Mặt nó sầm lại, giọng đầy khó chịu:
“Thuê bảo mẫu chẳng phải tốn tiền à? Mẹ nghĩ ai cũng như mẹ, ở nhà mà mỗi tháng cầm chục ngàn chắc?”
“Mẹ à, làm người đừng ích kỷ. Mẹ có thời gian nhảy quảng trường, có thời gian đi chơi, sao lại không có thời gian chăm mẹ chồng con?”
Đến đây, tôi còn gì mà không rõ. Trong mắt nó, tôi nghỉ hưu, lương cao, đương nhiên trở thành “người chăm sóc miễn phí” hoàn hảo.
Như vậy, hai vợ chồng nó vừa tránh khỏi gánh nặng, vừa được thoải mái. Quá hời.
Mà chuyện này, nó chưa từng hỏi qua ý kiến tôi. Thẳng tay lừa tôi lên xe, định bụng chuyện đã rồi?
Thấy mặt tôi lạnh lùng, nó vội đổi giọng nũng nịu:
“Mẹ, giúp con một lần thôi. Chẳng lẽ mẹ nhẫn tâm nhìn con còn trẻ mà phải chăm mẹ chồng sao?”
“Bà ấy l//iệt giường, ăn uống, đại tiểu tiện đều cần người lo. Con chỉ nghĩ thôi đã buồn nôn. Nhưng mẹ từng chăm bà ngoại, có kinh nghiệm rồi, mẹ đi đi!”
“Dù sao mẹ cũng ly hôn, không còn vướng bận. Con chỉ muốn tìm việc cho mẹ đỡ rảnh thôi.”
Nếu không phải đang trên cao tốc, lại do Thẩm Kiều cầm lái, chắc tôi đã không kìm được mà tát cho nó một cái trời giáng.
Nghe xem, đó là lời con gái sao?
Việc chính nó còn chê dơ, chê mệt thì lại đẩy sang tôi?
Tôi không buồn cãi thêm, chỉ lạnh giọng:
“Không đời nào! Phía trước có khúc cua thì quay xe lại. Ngay lập tức!”