3
Sau khi về nhà, tôi nằm bẹp một ngày.
Hôm sau, mấy chị em rủ tôi đi uống trà tán gẫu, tôi cũng theo.
Ai ngờ chiều về, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi phân nồng nặc bốc ra từ phòng khách.
Trên sofa, mẹ của con rể — bà Vương Phân Hoa — nằm chình ình, mặt méo, miệng chảy dãi, người bốc mùi hôi thối.
Sofa trắng sữa bị thấm ố loang lổ, bên cạnh còn có bao tải nhét đầy quần áo hôi hám, rõ ràng là đồ của bà ta.
Cơn giận làm tôi run rẩy.
Chìa khóa nhà chỉ có tôi và Thẩm Kiều. Rõ ràng nó thấy không lừa được thì thẳng tay bê bà ta sang tận nhà tôi!
Tôi lập tức gọi cho con rể:
“Trần Đông Diệu! Mau đến đưa mẹ cậu về ngay!”
Đầu dây bên kia, nó còn ra vẻ khó xử:
“Mẹ à, giờ không tiện, con đang đi biển với Kiều Kiều. Nhờ mẹ chăm bà vài hôm nhé.”
Trước mắt tôi tối sầm:
“Ý cậu là gì? Cái ‘chữ hiếu’ của cậu mà lại bắt mẹ vợ gánh? Không sợ thiên hạ chửi vào mặt sao?”
Ai ngờ điện thoại bị Thẩm Kiều giật lấy, nó gắt:
“Mẹ, chuyện này do con quyết. Con với Đông Diệu lâu rồi chưa đi chơi, mẹ anh ấy không ai chăm, vài hôm giao cho mẹ là hợp lý nhất!”
Nói xong nó thẳng tay cúp máy.
Chẳng lâu sau, nó còn trơ tráo gửi hẳn thời khóa biểu chăm sóc: từ sáng bảy giờ đến mười giờ tối, ba bữa chính, bữa phụ, tối phải xoa bóp hai tiếng.
Kèm theo tin nhắn lạnh lùng:
【Mẹ nhớ kỹ, bà mà gầy đi thì Đông Diệu sẽ trách con đấy.】
Tôi gọi lại, thì máy đã tắt. Rõ ràng hai vợ chồng nó cùng nhau chặn tôi.