1.
Nửa năm trước, phu quân lâm bệnh.
Bệnh đến không một dấu hiệu báo trước, mỗi ngày một trầm trọng.Ngay cả đại phu cũng không thể tìm ra nguyên nhân, chỉ nói rằng hắn không còn sống được bao lâu, bảo ta tự liệu đường lo liệu.Bà bà lo đến mức nước mắt tuôn rơi, vội vã chạy đến Vân Tự cầu phúc cho hắn.
Phu quân tỉnh táo ngày càng ít đi.Ta lo lắng đến mất ngủ triền miên, đêm đó đành ra ngoài hít thở đôi chút.Không ngờ lại vô tình bắt gặp hắn cùng một nữ nhân dựa sát bên nhau, thì thầm to nhỏ bên hành lang.
“Lục lang, chàng nhất định phải sắp xếp ổn thỏa. Ta cùng Hành nhi, Thiền nhi sẽ đợi chàng ở nhà.”
Lục Hành nắm chặt vai nàng, ôm lấy trấn an:“Vân nương, yên tâm đi, mọi việc đã chuẩn bị chu toàn. Nửa tháng sau ta sẽ ‘ra đi’, chỉ cần nhớ ba ngày sau đào ta lên, cho ta uống giải dược, ta sẽ lập tức tỉnh lại.”
“Nàng ta đối với ta vốn chẳng có tình nghĩa. Đợi ta ‘chết’ rồi, nàng ta nhất định sẽ ngoan ngoãn giữ đạo hiếu ba năm. Trong ba năm đó, nương có thừa thời gian khiến nàng ‘bạo bệnh mà chế/t’ hoặc gặp ‘sự cố ngoài ý muốn’, không hề làm hỏng danh tiếng của ta.”
“Vân nương, để an toàn, thời gian này chúng ta không thể gặp nhau. Vất vả cho nàng phải một mình chăm sóc Hàn nhi và Thiền nhi.”
Hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng ta, trong mắt lộ vẻ không nỡ rời xa.Vân nương nhẹ nhàng chạm lên tay hắn, giọng nói đầy xúc động:“Cũng khổ cực cho phu quân bao năm qua phải chịu đựng, dây dưa với nữ nhân xấu xa kia.”
Lục Hành cúi đầu, cằm tựa lên trán nàng, bàn tay siết chặt, như muốn truyền cho nàng chút sức mạnh.Giọng hắn ôn hòa mà lạnh lùng đến rợn người:“Nếu không phải cha nàng ta đang giữ chức trong triều, ta tuyệt đối sẽ không lấy ả làm thê tử. Ta cũng chẳng cần bày ra màn kịch này. Chỉ trách nàng ta mệnh bạc. Cũng may những năm qua, ta đã dùng hồi môn của nàng để sinh lợi gấp mấy lần, đủ để chúng ta ẩn cư suốt hai đời không lo cơm áo.”
Dưới ánh trăng, bóng hai người hòa làm một.Đáng lẽ nên là một đêm đầy lãng mạn và ấm áp.
Nhưng ta chỉ cảm thấy như chính mình rơi xuống hố băng giữa ngày đông giá rét.Cả người run rẩy, lạnh đến thấu xương, đau đớn đến mức không thể thở nổi.
Phu quân mà ta từng tôn kính, hóa ra từ lâu đã có con với nữ nhân khác.Hắn giả chế/t chỉ để thoát khỏi ta, để cùng bọn họ sống những tháng ngày hạnh phúc.Vì cái danh hão của bản thân, hắn còn muốn lấy mạng ta!
Bao nhiêu năm qua, ta lại sống cạnh một con á/c qu/ỷ không chút tình người!
Lảo đảo trở về phòng, ta chẳng còn buồn ngủ nữa.Cứ thế mở mắt trừng trừng đến tận sáng hôm sau.
2.
Đêm dài tĩnh mịch, đủ để ta nghĩ thông suốt con đường sau này phải đi như thế nào.
Ta chẳng buồn trang điểm, mang đôi mắt thâm quầng đến thăm phu quân.Lúc ta tới, hắn vừa khéo tỉnh lại.Nhìn thấy ta, hắn lập tức đưa tay ra, ánh mắt tràn đầy nhu tình.
Ta đè nén cơn phẫn nộ và chán ghét trong lòng, như bao lần trước, dịu dàng đưa tay đặt vào lòng bàn tay hắn, tựa đầu vào ngực hắn.Trước kia, ta làm vậy vì không nỡ để hắn bỏ ta mà đi, vì ta từng hết mực si mê hắn.Nhưng giờ đây...
Ngoài tầm mắt hắn, ta mở bừng đôi mắt sắc bén.Chế/t giả ư?Ta thành toàn cho ngươi.
“Phu nhân, tối qua không ngủ ngon phải không?”Hắn dịu dàng xoa xoa bọng mắt ta, giọng nói đầy lo lắng và không nỡ:“Ngủ không ngon thì đừng ép bản thân quá, phải chăm sóc thân thể nữa.”
Chính dáng vẻ thâm tình quyến luyến này đã lừa gạt ta suốt bao năm qua.Đáng chế/t thật!
Ta giả vờ lau mắt, khóe mắt ửng đỏ, gượng cười nói:“Phu quân chớ lo lắng, thiếp ngủ rất ngon.”
Đã diễn thì ai lại không có chút thiên phú chứ?
Như thường lệ, ta dịu dàng xoa bóp cho hắn, sau đó đỡ hắn dậy, bưng thuốc tận tay cho hắn uống.Chờ hắn chìm vào giấc ngủ, ta lập tức thu lại vẻ mặt dịu dàng, xoay người đi thẳng đến thư phòng.Lấy con dấu của hắn, đến Vĩnh Tín ngân trang, chuyển toàn bộ số bạc tích cóp của hắn sang tên ta.
Phu quân ta "bệnh tình ngày càng nguy kịch", có khi ngủ liền cả ngày chẳng tỉnh dậy.Ta ngày đêm túc trực bên giường hắn.Mọi người ai ai cũng ca tụng ta có tình thâm nghĩa trọng.Nhưng chỉ ta biết rõ, ta chẳng qua chỉ lo hắn phát hiện ta đã chuyển hết gia sản của hắn đi, không muốn tiếp tục giả bệnh nữa.Ta phải đích thân trông chừng, không để xảy ra bất cứ biến cố nào.
Gã hầu cận thân tín bên hắn – Lưu Minh – hết lần này đến lần khác khuyên ta nên nghỉ ngơi, nói rằng đã có hắn chăm sóc phu quân.Nhưng khi số lần hắn khuyên ta quá nhiều, giọng điệu cũng dần không còn cung kính như trước.Ta lạnh lùng liếc hắn, cất giọng lãnh đạm:“Phu quân của ta, tất nhiên là ta tự chăm sóc. Hay là ngươi mới là chủ nhân ở đây?”
Lưu Minh vội vàng cúi đầu, nói không dám, rồi lui ra.Nhưng trong mắt hắn thoáng qua một tia ngoan độc.
Vài ngày sau, Lục quả nhiên từ từ tỉnh lại.Ánh mắt hắn nhìn ta đã lạnh lẽo hơn nhiều.