1
Sắc mặt cô ta lập tức tái nhợt.
“Khăn gì mà mười sáu vạn? Cô… cô đang tống tiền tôi à?!”
“Lông lạc đà của Loro Piana.”
Tôi dừng lại một chút, lịch sự đưa ra gợi ý:
“Nếu chưa từng nghe qua, cô có thể nhờ người có chuyên môn đến giám định.”
Mắt cô ta đỏ lên. Giống như bị sỉ nhục vậy.
Bùi Cẩn Niên nhíu mày. Đề nghị tôi ra ngoài nói chuyện riêng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Nhưng tôi lại chẳng vui vẻ chút nào.
Đứng cạnh cửa kính sát đất.
Cô gái xin lỗi tôi:
“Xin lỗi, nếu tôi biết món đồ đó đáng giá mười sáu vạn, nhất định sẽ không ném xuống…”
Cô ta cắn môi, lại cố thanh minh:
“Nhưng vốn dĩ cô cũng không nên nhờ người khác cầm đồ giúp mình…”
À.
Tôi quay sang dặn trợ lý đi tìm một máy POS.
Cô gái trợn to hai mắt. Ngay cả vẻ non nớt bốc đồng cũng không giữ nổi nữa.
Cô ta giật lấy khăn choàng của tôi, giũ mạnh rồi lớn tiếng:
“Quần áo của cô có hỏng đâu! Vẫn mặc được mà! Dựa vào đâu bắt tôi bồi thường?!”
“Chỉ vì…” Tôi bình thản đáp, “cô đã chạm vào nó, mà tôi thì không thích.”
Lời vừa dứt.
Bùi Cẩn Niên nhíu mày:
“Vụ Vụ, đủ rồi.”
Anh ta ngăn tôi lại.
Cô gái lập tức có thêm dũng khí. Ánh mắt nhìn tôi cũng nhuốm vài phần bướng bỉnh.
Chiếc khăn choàng dĩ nhiên chưa đến mức bị ném hỏng. Nhưng sinh nhật mà bị người lạ không đầu không đuôi tát thẳng vào mặt, ai mà vui cho được?
Ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt Bùi Cẩn Niên.
“Thiệp mời của tôi không hề gửi cho người ngoài giới thương trường. Vậy thì xin hỏi vị ‘ngốc bạch ngọt’ này rốt cuộc đã vào bằng cách nào?”
Xung quanh im lặng như tờ.
Bùi Cẩn Niên xoa xoa giữa mày:
“Vụ Vụ, lần này quả thật là lỗi của anh…”
Anh ta còn chưa nói xong.
Cô gái đã đỏ hoe mắt:
“Không phải lỗi của anh ấy! Là tôi nhất quyết đòi theo vào! Cô đừng làm khó Bùi tổng!”
Tôi nheo mắt lại.
“Thưa cô, chắc cô cũng biết Bùi Cẩn Niên và tôi là vị hôn phu – vị hôn thê, đúng chứ?”
2
Cô ta đỏ bừng mặt. Cố gắng ưỡn thẳng lưng, lý lẽ rành rọt phản bác:
“Dù là vị hôn phu – vị hôn thê thì cũng là quan hệ bình đẳng! Cô không nên bắt Bùi tổng làm việc riêng giúp mình!”
Được. Quả thật… cũng khá có cốt khí.
Tôi nhìn sang trợ lý:
“Kiểm tra camera đi, xem vừa rồi vị tiểu thư này đã ăn uống bao nhiêu, tính theo giá mà thu tiền.”
Trợ lý gật đầu đi làm.
Cô gái sững sờ, hoàn toàn mất đi vẻ hấp tấp ban nãy. Bất lực nhìn về phía Bùi Cẩn Niên.
“Bùi tổng…”
Hóa đơn được mang về, cô ta đứng không vững, cả người lảo đảo.
“Sao… sao lại thế này? Em chỉ ăn có một chút… mười tám nghìn à? Em… em…”
Cô ta không nói nổi trọn câu.
Tôi thiện ý nhắc:
“Là một trăm bảy mươi tám nghìn, cộng thêm chiếc khăn choàng cô ‘bênh vực chính nghĩa’ mà ném xuống.”
Sắc mặt cô ta trắng bệch hoàn toàn. Không dám tiếp tục bênh vực cho ai nữa.
Tôi ra hiệu trợ lý đưa hóa đơn cho cô ta:
“Không phải cô tự nhận mình rất có cốt khí sao? Quan hệ bình đẳng, vậy sao có thể ăn uống nhà người khác mà không trả tiền chứ?”
Cô ta bị dọa đến sợ hãi. Không dám động, cũng không dám nhận hóa đơn.
Bùi Cẩn Niên dùng hai ngón tay kẹp lấy hóa đơn, liếc nhìn một cái rồi xé thành bốn mảnh.
“Để tôi trả thay.”
Đôi mắt cô gái lập tức sáng lên.
Bùi Cẩn Niên vòng tay ôm tôi, giọng hơi buồn cười:
“Chỉ là một cô bé mới bước chân vào xã hội thôi mà, Vụ Vụ, em chấp nhặt làm gì.”