5
Yết hầu của Bùi Cẩn Niên khẽ chuyển động. Cô gái mở cửa, bóng lưng rời đi mang theo sự nhục nhã rõ rệt.
Cánh cửa khép lại.
Bùi Cẩn Niên nhìn tôi, lặng lẽ ưỡn thẳng lưng.
“Vụ Vụ, cô ấy… không giống người khác. Cô ấy là đàn em của anh hồi du học… chuyên ngành phù hợp, giáo sư dặn dò rồi, nên tạm thời giao cô ấy cho anh trông nom một thời gian.”
Chỉ trong một câu nói ngắn ngủi, Bùi Cẩn Niên đã đưa ra liền ba cái cớ khác nhau. Đó là biểu hiện quá rõ của sự chột dạ.
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc khăn choàng.
Lớp cashmere màu lanh nhạt đã thấm đẫm chất lỏng nâu sẫm, trông bẩn đến không chịu nổi.
Tôi cầm túi đứng dậy, Bùi Cẩn Niên đột ngột đuổi theo hai bước.
“Vụ Vụ, em đi đâu vậy?”
Tôi không quay đầu.
“Nếu đã vậy, thì anh cứ chăm sóc cô ta cho tốt.”
Tôi vốn là người thích thành toàn cho người khác.
Khương Dư đứng ở khu bàn làm việc của trợ lý. Khi tôi bước ra, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Hốc mắt cô ta vẫn còn đỏ. Cứng đầu nhìn tôi, không rõ là đang tỏ ra không phục ở điểm nào.
Tôi tiến lại gần cô ta thêm hai bước.
“Mấy màn giả ngây giả ngô để trèo cao như thế cô xem còn chưa đủ sao? Hay là cô không hiểu, trong giới nhà giàu thật sự, chẳng ai rảnh mà để mắt tới cô.”
Sắc mặt cô ta lập tức méo đi. Rõ ràng muốn cãi lại, nhưng vẫn còn kiêng dè nên không dám mở miệng.
Tôi xoay người rời đi.
Xuống đến thang máy, tôi gọi cho một người khác.
“Tối nay, qua chỗ tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi bỗng trở nên kích động:
“Chị ơi… cuối cùng em cũng đợi được chị rồi! Đợi em nhé, em đi tắm rửa cho đàng hoàng ngay đây!”
6
Cựu hotboy của trường, giờ đã tốt nghiệp.
Thẩm Thời Gia biết rất rõ tôi thích kiểu gì. Miệng luôn gọi “chị ơi”, ánh mắt mang chút u uất, ôm lấy tôi.
“Em luôn đợi chị, chưa từng ở bên ai khác.”
Nhất cử nhất động của cậu ta, tôi đương nhiên nắm rõ trong lòng. Nếu thật sự bị người khác chạm vào, tôi cũng sẽ không bao giờ liên lạc lại.
Tôi chuyển cho cậu ta hai trăm nghìn tệ, cậu ta cười rạng rỡ.
“Chị sờ bụng em đi, trong lúc chờ chị, em cũng không hề bỏ bê bản thân.”
Tôi và Thẩm Thời Gia quen nhau từ thời đại học. Cậu ta nhỏ hơn tôi hai khóa.
Chỉ tiếc sau đó tôi đính hôn. Để thể hiện sự “thành ý với chín chữ số”, tôi đã cắt đứt liên lạc với Thẩm Thời Gia.
Nhưng lúc chia tay, cậu ta đỏ mắt hỏi tôi:
“Chị định vì người đàn ông khác mà giữ mình sao?”
Khi ấy tôi suy nghĩ hai giây.
“Không, chỉ là giữ một thời gian thôi.”
Gương mặt u oán của Thẩm Thời Gia lập tức sáng bừng lên. Nếu có cái đuôi, chắc giờ đang vẫy không ngừng.
“Chị ơi, em sẽ uống thực phẩm chức năng đều đặn chờ chị!”
Sau một năm cắt đứt liên lạc, cậu ta cực kỳ sốt ruột muốn bù đắp.
Hết tiếng “chị ơi” này đến tiếng khác, tôi nghe suốt cả đêm.
Cũng nhận ra rằng, Thẩm Thời Gia thật sự đã nhịn quá lâu, nên mới trở nên nhạy cảm như vậy.
Chiều hôm sau, tôi xoa eo, lại chuyển thêm cho cậu ta ba trăm nghìn tệ.
“Chăm chỉ tập gym đi, lương năm mươi nghìn một tháng, em còn kiếm được hai năm nữa.”
Thẩm Thời Gia có chút hụt hẫng. Nhưng cậu ta đã sớm biết quy tắc của tôi.
Qua 25 tuổi, tôi sẽ không giữ lại nữa.
Cánh tay cậu ta siết chặt hơn, vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói trầm thấp:
“Chị ơi, hai năm thật sự quá ngắn… Nhưng em lại tự nhủ rằng, được ở bên chị, mỗi một giây đều là món quà mà ông trời ban cho em…”
7
Thói quen của Bùi Cẩn Niên là: mỗi khi chọc tôi giận, thường thì ngày hôm sau sẽ đến dỗ dành.
Lần nào anh ta cũng nói:
“Mẹ của anh cũng vậy, lúc tức giận thì hay nói năng không suy nghĩ, nhưng những lời em nói anh đều để trong lòng, Vụ Vụ… nên anh muốn em bình tĩnh trước đã, anh sẽ nghĩ cách dỗ em sau…”
Vì thế lần này, tôi đoán anh ta sẽ xuất hiện vào buổi tối.
Không ngờ cô lao công còn chưa dọn xong, anh ta đã đến sớm.
Mang theo hoa hồng và một hộp quà Hermès.
Chưa kịp mở miệng, ánh mắt anh ta đã sắc bén nhìn thấy trong thùng rác một chiếc 0.01 đã qua sử dụng.
“Hứa Vụ, đây là cái gì?!”
Sắc mặt Bùi Cẩn Niên khó coi đến cực điểm.
Nhưng bên trong vẫn còn chút chất lỏng đã đông lại, không cần tôi nói, anh ta cũng hiểu.
Tôi khuấy chén lê hầm nhuận họng, giọng bình thản:
“0.01 đã dùng rồi, anh không nhìn thấy sao?”
“Hứa Vụ.” Hơi thở anh ta gấp gáp, giọng nói như bị nén lại trước cơn bão, “Giải thích đi.”
Tôi đặt thìa xuống, đứng dậy nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Anh muốn nghe gì? Thương hiệu? Kích cỡ? Hay là tôi giải thích luôn công dụng và trải nghiệm sử dụng cho anh?”
“HỨA VỤ!!”
Anh ta đột ngột hất tung bó hoa.