1
Tôi vừa từ nước ngoài trở về thì bị một đại gia bất động sản họ Hướng tìm tới, nói rằng tôi chính là “con gái ruột thất lạc” của họ.
Nói thật, nếu chuyện này xảy ra mười năm trước, chắc tôi đã vui mừng đến mức hét ầm lên.
Khi ấy, tôi suốt ngày mơ tưởng bố mẹ sẽ vì bù đắp mà cho tôi một khoản tiền khổng lồ, gửi tôi vào trường quý tộc, để tôi từ đó bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ bình thản hỏi:
“Trong WeChat của tôi chỉ còn số dư ba chữ số, ông định lừa tôi bao nhiêu đây?”
Tôi còn nghĩ, nếu mình cúp máy luôn thì liệu bên kia có bị đồng bọn đánh không.
Giờ tôi đã là một người phụ nữ hoàn mỹ – thông minh – chín chắn, cũng nên nghĩ cho người khác một chút.
Thấy đầu dây bên kia im lặng, tôi còn hạ giọng đề nghị:
“Làm nghề lừa đảo cũng đâu dễ dàng, hay là… tôi nói chuyện với anh hai tệ nhé?”
Điện thoại bị cúp.
Tôi cũng chẳng để tâm.
Nhưng chẳng bao lâu sau, một chiếc xe sang dừng trước khách sạn nơi tôi ở, có người gõ cửa phòng.
Người đến tự xưng là bố mẹ tôi, nói rằng năm xưa tôi bị bắ/t có/c phải lang bạt khắp nơi.
Giờ thấy tôi đáng thương, không có tiền tiêu, nên quyết định đón tôi về nhà.
Skr!
Nghe xong, phản ứng đầu tiên của tôi là: nước đã cạn, các người cuối cùng cũng biết bỏ rau vào nấu rồi à.
Mấy năm trước tôi vừa học vừa làm một lúc năm công việc, đói đến mức phải bới thùng rác, khi ấy các người ở đâu?
Nhưng nghĩ họ cũng tìm tôi nhiều năm, tôi quyết định theo họ về xem thế nào.
Có lẽ vì đã trải qua nhiều chuyện, lòng tôi đã lạnh như cá trong siêu thị Đại Lợi Phát bị giế//t suốt hai chục năm.
Từ lúc biết sự thật, làm xét nghiệm ADN, cho tới khi theo họ về nhà, tôi vẫn giữ vẻ bình thản.
Mẹ ruột vừa gặp ban đầu còn rưng rưng nước mắt, nhưng thấy tôi hờ hững thì cũng thu lại cảm xúc, bắt đầu giới thiệu gia đình trên xe.
Khi bà nói nhà còn một cô em gái, ánh mắt cả hai bỗng lảng tránh.
“Các người… sau này còn sinh thêm con gái à?”
“Không, không phải.”
Qua lời giải thích vòng vo, tôi đã hiểu đại khái.
Năm đó, bảo mẫu trong nhà và phu nhân họ Hướng cùng lúc mang thai, sinh con tại bệnh viện.
Bảo mẫu đã tráo đổi hai đứa trẻ.
Tôi bị bán cho người khác, còn con gái của bà ta thì thế chỗ tôi.
Mãi đến nhiều năm sau, khi phát hiện nhóm má/u của “giả thiên kim” không khớp, họ mới biết sự thật và bắt đầu tìm tôi khắp nơi.
“Dù mọi chuyện đều là lỗi của bảo mẫu, nhưng tội không liên lụy con cái, huống hồ Uyển Uyển cũng do chúng tôi nuôi lớn, đã có tình cảm… Chúng tôi vẫn muốn nhận con bé làm con gái.”
Bà Hướng cẩn thận hỏi tôi có thể chấp nhận không, có muốn cùng Hướng Uyển chung sống hòa thuận không.
Tôi “à” một tiếng, giơ tay để lộ chiếc nhẫn trên ngón áp út:
“Tôi chưa từng nói sẽ nhận các người làm cha mẹ, hơn nữa tôi đã kết hôn, sớm đã có gia đình riêng của mình.”
2
Nghe tôi nói vậy, bố mẹ đều sững sờ, vừa định mở miệng thì xe đã dừng trước cổng nhà họ Hướng.
Hướng Uyển đã đứng chờ sẵn. Vừa thấy phu nhân Hướng bước xuống, cô ta liền vui vẻ chạy tới ôm chầm:
“Mami, con nhớ mẹ quá. Đây là chị gái phải không?”
Cô ta liếc tôi từ đầu đến chân, trong ánh mắt ẩn hiện chút khinh bỉ.
Vừa vào cửa, cô ta ném cho tôi hai chiếc bao giày:
“Sàn vừa được bảo dưỡng, đi giày bao vào nhé.”
Phu nhân Hướng nhìn Hướng Uyển rồi lại nhìn tôi, vội vàng tìm một đôi dép mới cho tôi thay.
Trong bữa ăn, phu nhân Hướng nhìn tôi, nước mắt lại lăn dài:
“Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng con gái mẹ cũng trở về.”
Hướng Uyển lập tức đưa khăn giấy, dịu giọng an ủi:
“Mẹ à, tất cả là lỗi của bảo mẫu. Nếu không có bà ta, mẹ và chị đã chẳng phải xa nhau lâu như vậy.”
Nếu không có bà ta, cô cũng đâu được sống trong nhung lụa suốt bao năm nay.
Tôi thầm nghĩ vậy nhưng không nói ra, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Phu nhân Hướng lại hỏi về chuyện kết hôn:
“Con lấy chồng từ khi nào? Chồng con thế nào?”
“Cũng ổn, khá đẹp trai, lấy nhau lâu rồi. Con trai con bốn tuổi rồi.”
Cả bàn lập tức im phăng phắc.
Phu nhân Hướng run run cầm đũa, hồi lâu mới không nói nên lời.
Ánh mắt Hướng Uyển nhìn tôi càng lộ rõ khinh miệt:
“Bị bắ/t có/c đúng là tội nghiệp, chẳng lo học hành, lại đi đẻ con.”
“Tất cả chẳng phải do mẹ cô ban cho sao?”
Tôi không nhịn được đáp trả.
Hơn nữa, năm ấy tôi thi đại học vẫn đứng top 100 toàn tỉnh, vào trường đại học danh tiếng, thế mà cũng gọi là không lo học?
Hướng Uyển tỏ vẻ ấm ức nhìn về phía phu nhân Hướng, nước mắt rơi lã chã:
“Con chỉ thấy tiếc cho chị thôi. Chị gả cho người đàn ông lương vài nghìn tệ một tháng thì đời này coi như xong rồi. Để người ngoài biết được thì nhà ta chẳng biết bị cười thế nào.”
Phu nhân Hướng vội lau nước mắt cho cô ta, rồi quay sang tôi, giọng trách móc: