4
Quả thật đây là một hiểu lầm to tướng.
Điện thoại tôi hết pin nên mới mượn máy của Phó Quân Nghiễm để giết thời gian.
【Tổng Phó còn nhớ tôi không? Lần khánh thành công ty mới của Tập đoàn Thừa Phong, chúng ta đã gặp nhau đấy.】
Nhớ chứ.
Lần đó hai người bị báo chí chụp ảnh, giật tít “cặp đôi trời sinh”, đặc biệt dưới bài còn có icon ngại ngùng do chính Hướng Uyển bình luận, càng khiến người ta liên tưởng lung tung.
Phó Quân Nghiễm biết chuyện, tức đến mức tối đó trùm chăn khóc lóc, nắm tay tôi kể lể nỗi uất ức vì phải giấu hôn nhân nhiều năm.
Anh vốn thường xuyên xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính – thương mại, vừa trẻ vừa đẹp trai, hay được truyền thông nhắc đến.
Tôi thì không thích ồn ào, nên khi cưới không thông báo rộng rãi.
Vì vậy, anh đã giận dỗi ở nhà rất lâu:
“Anh biết, anh là người tình trong bóng tối, là kẻ thứ ba không được thừa nhận, là phương án dự phòng vĩnh viễn. Dù bây giờ có danh phận, anh cũng chỉ có thể bị giấu trong nhà. Anh còn biết nói gì? Chỉ có thể cẩn thận giữ gìn tình cảm này thôi.”
Mỗi lần nghĩ tới, anh lại buồn thật lâu, rồi tối đến lại “xử” tôi một trận cho bõ tức.
Mãi đến khi báo chí tung tin bịa đặt về anh và Hướng Uyển, tôi mới đồng ý để anh đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn (đã làm mờ) lên mạng, công khai mình là người đã có vợ.
Đến giờ, bức ảnh đó vẫn là ảnh nền trên trang cá nhân của anh.
Hướng Uyển chắc chắn biết điều này.
Tôi đang nhìn chằm chằm tin nhắn cô ta gửi tới thì điện thoại bị ai đó giật mất.
“Đừng xem nữa, nhìn anh đi.”
Phó Quân Nghiễm vừa từ phòng tắm bước ra, người còn ẩm hơi nước, trần trụi nửa thân trên, từ phía sau ôm chặt lấy tôi.
Thấy rõ người gửi tin, anh khẽ “tsk” một tiếng:
“Đồ thần kinh, sao con mụ này cứ dai như đỉa thế.”
Anh chẳng buồn để tâm, quẳng điện thoại sang một bên, rồi lại áp sát, hai tay lượn lờ nơi eo tôi:
“Vợ à, anh nhớ em.”
Sau khi xử lý xong dự án ở nước ngoài, tôi hiếm hoi có mấy ngày nghỉ.
Bị con trai vừa nũng nịu vừa làm nũng, tôi đồng ý đưa thằng bé tới lớp học thêm.
Trùng hợp là tầng dưới chỗ học thêm có một trung tâm thương mại.
Sau khi giao con cho giáo viên, tôi tranh thủ đi dạo.
Nhưng vừa cầm điện thoại của Phó Quân Nghiễm “thả tim” (dù đã hủy ngay), vẫn bị người ta phát hiện.
Có người trong phần bình luận nhắc đến chuyện giữa Hướng Uyển và Phó Quân Nghiễm, Hướng Uyển chỉ trả lời bằng một sticker mập mờ.
“Uyển Uyển, nói cho bọn tôi biết đi, Tổng Phó quen cô từ khi nào vậy?”
“Đúng đấy, kể cho bọn tôi nghe chút đi mà.”
Nghe thấy cái tên Hướng Uyển, tôi quay đầu lại, thấy cô ta đang được vài phụ nữ ăn mặc hàng hiệu vây quanh bước vào một cửa hàng đồ xa xỉ.
“A, Tổng Phó thích kín tiếng nên tôi không thể tiết lộ nhiều đâu.”
Hướng Uyển mỉm cười ngọt ngào, khẽ ngẩng cằm, đầy đắc ý.
Tôi từng thấy người ta chủ động nhận lại đồ mất, nhưng chủ động nhận chồng người khác thì đúng là lần đầu.
Tôi theo cô ta vào cửa hàng, vừa định tiến lên thì chặn luôn nhân viên bán hàng.
Hướng Uyển không hề biết tôi có mặt, vẫn mải mê hưởng thụ những lời tâng bốc:
“Uyển Uyển, hôm nay cô muốn mua gì, tôi trả. À, với lại có thể nhờ cô giới thiệu hợp tác với Tổng Hướng nhà cô không?”
“Uyển Uyển, món trang sức cô thích lát tôi mua cho. Nhà tôi cũng cần phiền cô giúp một tay.”
Hướng Uyển gật đầu lia lịa, cằm ngẩng cao gần chạm trần:
“Yên tâm, tôi biết rồi. Tổng Phó đối với tôi rất tốt, tôi muốn gì cũng được đồng ý hết.”
Tôi bật cười, Hướng Uyển lúc này mới phát hiện ra tôi, ánh mắt thoáng hiện chút kinh ngạc, rồi nhanh chóng biến thành khinh bỉ:
“Sao cô lại ở đây? Nhân viên không biết nhìn người à, đây là chỗ cô đủ tiền mua sắm sao?”
Như sợ tôi chưa hiểu, cô ta còn cố ý giải thích:
“Nơi này, chỉ một chiếc thắt lưng thôi cũng đủ ba tháng lương của chồng cô đấy. Cô tới đây làm gì, không sợ làm bẩn sàn à?”
Những người phụ nữ đi cùng đều cười khẩy, chỉ có nhân viên bán hàng thì tái mặt, vội bưng ly nước tới:
“Cô Tống, hôm nay muốn xem gì ạ?”
Tôi chưa kịp mở miệng thì Hướng Uyển đã chen vào:
“Cô ấy thì mua nổi gì ở đây, chẳng qua chỉ tới xem thôi.”
5
Hướng Uyển cố tình nâng cao giọng, khiến cả cửa hàng đều nghe thấy.
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi, đánh giá từ đầu đến chân.
Nhân viên bán hàng vội tiến lên, nhỏ giọng nhắc Hướng Uyển bớt ồn ào.
Ai ngờ cô ta lập tức nổi nóng:
“Tôi vào đây để mua đồ, các người có tư cách gì nói tôi? Huống hồ, người phụ nữ đối diện này bước vào, chẳng lẽ các người không nên đuổi ra sao? Cô ta làm hạ thấp đẳng cấp thương hiệu của các người đấy.”
Tôi nhẹ nhàng mở miệng, thay nhân viên giải vây:
“Vội gì, tôi vào chỉ muốn xem cô mua thứ gì thôi.”
Nghe vậy, Hướng Uyển kiêu ngạo ngẩng cao cằm:
“Tôi tùy tiện mua một cái túi cũng bằng thu nhập cả năm của chồng cô.”
Rồi cô ta quay sang ra lệnh cho nhân viên:
“Cửa hàng các người dạo này có về túi da hiếm không? Lấy ra cho tôi xem.”
“Xin lỗi, hiện tại chưa có hàng, cô xem trước mẫu khác nhé.”
Hướng Uyển cũng không bất ngờ, chỉ bảo dẫn đi chọn thứ khác.
Lúc này, tôi trực tiếp gọi một nhân viên khác lại: